Đảng Cộng Sản Tầu (ĐSCT) là cánh tay chủ lực của chủ nghĩa cộng sản sau khi chủ nghĩa CS tại Đông Âu sụp đổ, nên chính là mối uy hiếp lớn nhất của mọi xã hội tự do. Dã tâm của tà quyền cộng sản bộc phát mạnh, khi Hoa kỳ mở của đón chào một chế độ sắp chết đói, kéo về phía họ với mưu toan cô lập Liên Sô. Đây là cơ hội ngàn năm để cho ĐCS Tầu khuếch trương thế lực ra toàn cầu là gieo rắc độc tố của nó tới mọi ngóc ngách trên thế giới, cuối cùng khiến con người phản bội truyền thống, chống lại thế giới tự do và phe tư bản cũng như trật tự đạo đức dựa trên tín ngưỡng và Thần quyền . Mặc dù ĐCST chưa thành công tuyệt đối trong việc xác lập vị trí cho nó, nhưng trong quá trình này, nó đã đạt được mục đích đằng sau: khiến con người lìa bỏ các giá trị đạo đức vốn có. Nó đã đạt được điều này bằng cách dụ dỗ bằng lợi ích kinh tế, thao túng bằng bẫy tài chính, thâm nhập vào thể chế chính trị, uy hiếp bằng vũ lực quân sự, và lung lạc bằng lũng đoạn truyền thông để tuyên truyền cho hình mẫu kinh tế đang tiến hành tại Trung cộng.
Đối diện với nguy hiểm cực lớn như vậy, chúng ta phải xem xét kỹ lưỡng dã tâm, sách lược, và thủ đoạn của chính quyền ĐCST.
ĐCST không thỏa mãn với việc làm một nước lớn trong khu vực. Nó muốn làm bá chủ thế giới. Điểm này là do bản tính độc tài cố hữu của ĐCST quyết định. Bản chất của ĐCST là phản thiên, phản địa, phản truyền thống; nó muốn dùng bạo lực để đập tan “thế giới cũ”, tiêu diệt nhà nước, quốc gia, và giai cấp, với mục tiêu trá hình là “giải phóng toàn nhân loại”. Dã tâm không đổi của nó là không ngừng bành trướng, cho đến khi toàn thế giới đều đi theo hình thái ý thức cộng sản chủ nghĩa. Các học thuyết và thực tiễn của nó chính là chủ nghĩa toàn cầu, nếu xét theo định nghĩa về khái niệm này.
Nhưng vì văn hóa truyền thống đã bắt rễ sâu trong xã hội, nên ở một số thời gian, địa điểm cụ thể, chủ nghĩa cộng sản phải chọn cách tiệm tiến, hoặc đi đường vòng. Ở Liên Xô, Stalin tuyên bố cần phải “xây dựng chủ nghĩa xã hội ở một quốc gia”, còn ĐCST lại chọn “xây dựng chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Hoa”.
Khác với các đảng chính trị ở các nước dân chủ phương Tây có sự chia sẻ quyền lực hoặc luân phiên thay nhau cầm quyền, ĐCST là nhà cầm quyền duy nhất. Nó đặt ra các mục tiêu chiến lược cho các giai đoạn mấy chục năm, trên trăm năm để thực hiện. Mấy năm sau khi giành chính quyền vào năm 1949, ĐCST đã hô hào khẩu hiệu “vượt qua Anh, đuổi kịp Mỹ”, làm “Đại nhảy vọt”. Về sau, do hình thế quốc nội và quốc tế thúc ép, ĐCST lại chọn thái độ cúi đầu, ngủ đông ẩn mình mấy chục năm.
Sau vụ thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn (Lục Tứ), phần đông trong xã hội quốc tế đã tẩy chay chính quyền Trung cộng. Lúc bấy giờ, ĐCST đánh giá tình hình và kết luận vẫn chưa thể trực tiếp đối đầu với Mỹ. Bởi vậy, nó đặt ra kế sách “ẩn mình chờ thời” thay vì lãnh đạo trên trường quốc tế. Đây không phải là ĐCST đã thay đổi mục tiêu của nó, mà chỉ là nó tùy thế thời mà vận dụng sách lược khác nhau mà thôi.
Từ một tầng diện khác mà quan sát, tà linh cộng sản đã dùng kế nghi binh cổ “Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương”. Siêu cường quốc đầu tiên của chủ nghĩa cộng sản là Liên Xô, nhưng vai trò thật sự của Liên Sô là để nâng đỡ cho chính quyền ĐCST phát triển và rèn luyện thành thục.
Kể từ sau Chiến tranh Thế giới Thứ nhất, Hoa Kỳ vẫn luôn là cường quốc lớn nhất thế giới, giữ vai trò duy trì trật tự thế giới. Bất kỳ quốc gia nào muốn đảo lộn trật tự này ắt phải hạ bệ Hoa Kỳ. Bởi vậy, về phương hướng chiến lược tổng thể, ĐCST vẫn luôn coi Hoa Kỳ là kẻ địch chính. Mấy chục năm qua vẫn luôn như vậy, trước giờ ĐCST chưa hề ngừng nghỉ chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công đối với Mỹ.
Trong cuốn “Cuộc chạy đua đường dài trăm năm: Chiến lược bí mật của Trung cộng hòng soán vị Mỹ trở thành siêu cường thế giới”, chuyên gia an ninh quốc gia Michael Pillsbury phân tích rằng Trung cộng có một chiến lược dài hạn nhằm lật đổ trật tự kinh tế, chính trị thế giới mà Mỹ đang dẫn đầu và thay bằng chủ nghĩa cộng sản vào năm 2049, nhân kỷ niệm 100 năm ĐCST nắm quyền cai trị Trung cộng. [2] Pillsbury lưu ý bộ phim truyền hình “Cuộc giao tranh thầm lặng” (Silent Contest), do Đại học Quốc phòng Trung cộng sản xuất, đã biểu thị minh xác dã tâm giao tranh với Hoa Kỳ: Trong quá trình thực hiện “sự nghiệp vĩ đại” trở thành bá chủ thế giới, ĐCST “tất không thể tránh khỏi tình huống liên tục cọ sát và đấu tranh với vị trí đi đầu thế giới của Mỹ”, và “đây là cuộc giao tranh thế kỷ không thể thay đổi bằng ý chí con người”.
Chiến lược toàn cầu của ĐCS Tầu tập trung vào việc đối kháng với Hoa Kỳ. Arthur Waldron, một giáo sư của Đại học Pennsylvania, một chuyên gia về vấn đề Trung cộng, trong một phiên điều trần tại Thượng viện đã chỉ ra rằng Quân đội Giải phóng Nhân dân (QĐGPND) thường gọi tắt là PLA là quân đội duy nhất trên thế giới chuyên hoạt động chống Hoa Kỳ. Ngoài ra, đại bộ phận các quan hệ ngoại giao và hoạt động quốc tế của ĐCST cũng đều trực tiếp hoặc gián tiếp nhắm vào Hoa Kỳ.
Trung cộng công khai ý đồ đánh bại Hoa Kỳ thiết lập trật tự thế giới mới
Năm 2008, khi Hoa Kỳ chật vật chống chọi với cuộc khủng hoảng kinh tế thì Trung cộng lại đăng cai Thế vận hội tốn kém nhất trong lịch sử ở Bắc Kinh. Với vỏ ngoài thịnh vượng, cầm quyền Trung cộng đã nhảy lên vũ đài quốc tế. Bấy giờ, ngành công nghiệp chế tạo của Mỹ đang xuống dốc, đất nước trong cơn khủng hoảng đang tiến tới cuộc Đại suy thoái khốc liệt. Trước những khó khăn như vậy về kinh tế, chính phủ Hoa Kỳ dưới trướng Obama đã phải đề nghị Trung cộng trợ giúp bằng cách mua trái phiếu của Mỹ. Truyền thông Trung cộng lập tức rêu rao những tít báo: “Mỹ đang phải dựa vào đồng tiền của người dân Trung cộng mà cầm cự”, “Mỹ đang xuống dốc; Trung cộng đã sẵn sàng thế chỗ”, v.v.. Lối tuyên truyền dư luận này đã chiếm thế chủ đạo trên truyền thông của ĐCST, thậm chí còn trở thành cách nhìn phổ biến của truyền thông dóng chính bị mua chuộc và giới tinh hoa học thuật phương Tây.
Sau năm 2008, dưới sự điều hành bất tài của tên tổng thống da đen Obama tại tòa Bạch Ốc. Nước Mỹ cho thấy dấu hiệu xuống dốc về vị thế kinh tế, sức mạnh quân sự và ổn định chính trị.
Về kinh tế, chính phủ Mỹ của Obama bấy giờ thúc đẩy y tế toàn dân, mở rộng phúc lợi xã hội, đưa các vấn đề khí hậu thành trọng tâm của các chính sách, và đặt ra các hạn chế đối với các ngành sản xuất truyền thống. Trong khi đó, ngành công nghiệp năng lượng xanh lại bị các sản phẩm Made in China đánh bại, còn ngành sản xuất của Mỹ tiếp tục bị rỗng ruột. Các chính sách này không có cách nào để chống lại và bảo vệ bản thân trước tình trạng CHNDTH gian lận thương mại và đánh cắp lượng lớn quyền sở hữu trí tuệ.
Trước những xu thế này, nhiều người chỉ biết chấp nhận cách nói Trung cộng đang trỗi dậy và Mỹ đang trên đà suy thoái. Về quân sự, Hoa Kỳ cắt giảm ngân sách, chủ trương ngoại giao yếu thế. Về chính trị, trào lưu tư tưởng xã hội chủ nghĩa ở Mỹ ngày càng hưng khởi, chia rẽ xã hội ngày càng lớn, chính trị dân chủ trở thành sân chơi của lợi ích đảng phái, nên thường làm tê liệt các chức năng của chính phủ. ĐCST so sánh sự hỗn loạn này với chế độ độc tài tập trung của nó mà cười nhạo nền dân chủ của Mỹ là trò hề bịp bợm.
Năm 2010, Trung cộng vượt qua Nhật Bản, trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Năm 2014, theo số liệu của Ngân hàng Thế giới, nếu tính theo sức mua tương đương thì GDP (tổng sản phẩm quốc nội) của Trung cộng có thể đã vượt Hoa Kỳ. Khi thấy cán cân quyền lực giữa Trung cộng và Hoa Kỳ có dấu hiệu đổi chiểu, và tin rằng xu thế suy bại của Mỹ là không thể đảo ngược, ĐCST đã bỏ chiến lược cũ là “ẩn mình chờ thời”. Thay vào đó, dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình, Đảng cộng sản Tầu đã công khai và trực tiếp nhắm vào trật tự quốc tế mà Mỹ đang dẫn đầu. Các quan chức, truyền thông và chuyên gia của ĐCST đã thể hiện lập trường chính thức, không e dè gì mà tuyên bố lộ liễu dã tâm bành trướng với “giấc mơ Trung Hoa”.
Năm 2012, trong Đại hội Toàn quốc thứ 18, ĐCST đã đề ra ý tưởng xây dựng một “cộng đồng vận mệnh chung cho nhân loại”. Năm 2017, trong cuộc Đối thoại các Đảng Chính trị Thế giới, ĐCST đã tạo ra giả tượng về “vạn bang yết triều” (các nước tới chầu triều đình Trung cộng). ĐCSTQ đã công khai nguyện vọng xuất khẩu “mô hình Trung Quốc” cộng sản ra thế giới.
Khi truyền bá cái gọi là “mô hình Tầu cộng”, “phương án Tầu cộng”, “trí tuệ Tầu cộng”, ĐCST tham vọng đánh bại Mỹ để trở thành lãnh tụ thế giới và xác lập trật tự thế giới mới. Mà ĐCST đã dày công chuẩn bị về mọi mặt cả mấy thập kỷ qua. Trật tự thế giới mới này nếu như thành hiện thực thì sẽ xuất hiện một trục tà ác mới, một kẻ thù của thế giới tự do, mà còn đáng sợ hơn phe trục trong Chiến tranh Thế giới Thứ hai là Đức, Ý, Nhật đã tàn sát thế giới mà Hoa Kỳ đã phải nhảy vào sau khi bị Nhật tấn công bất ngờ tại Trân Châu cảng.
Cong Hinh Pham

No comments:
Post a Comment