Tuesday, March 10, 2026

RẤT KHÓ ĐOÁN CHO "CƠN CUỒNG NÔ OAI HÙNG" (Epic Fury)

KHAI MỞ CHIẾN TRANH MÊNH MÔNG ĐẦY HỎA MÙ
CÁCH PHÁT NGÔN MẬP MỜ HÓM HỈNH
TT TRUMP TUYÊN BỐ CHIẾN TRANH SẮP KẾT THÚC KHI VẪN NÓI CHƯA TẤN CÔNG MẠNH NHẤT!
Sau nhiều thập kỷ bị kiềm chế không tấn công Iran, chỉ cần chưa đầy 10 giờ để phát động sau khi nhận được “lệnh bật đèn xanh” từ tổng thống Donald Trump.
Ngũ Giác Đài đã lên kế hoạch cho một cuộc tấn công quy mô lớn vào Iran từ năm 1980. Vào tháng 12 năm 2025, Tổng thống Donald Trump nói với các nhà hoạch định quân sự rằng ông sẽ cần đến lựa chọn tàn phá đó nếu chế độ Shia tiếp tục tiến tới chế tạo bom hạt nhân.
Động thái của Trump diễn ra sau cuộc gặp với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu.
Với yêu cầu đó, quá trình đếm ngược cho Chiến Dịch "Cuồng Nộ Oai Hùng" (Epic Fury) đã bắt đầu.
Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Dan Caine, nói với các phóng viên vào ngày 2 tháng 3 rằng yêu cầu tháng 12 của Tổng thống đã thúc đẩy các lãnh đạo Ngũ Giác Đài bắt đầu “chuẩn bị lực lượng và thiết lập chiến trường”, trong trường hợp tổng thống cần hành động.
Sau khi các nhà đàm phán của Mỹ, do đặc phái viên Steve Witkoff và con rể của Trump, Jared Kushner, dẫn đầu, rời Geneva vào ngày 26 tháng 2 mà không có sự nhượng bộ nào từ Bộ trưởng Ngoại giao Iran Abbas Araghchi, thì số phận đã được định đoạt.
Ngày hôm sau, tổng thống gọi điện cho Ngũ Giác Đài từ chuyên cơ Air Force One khi nó đang trên đường đến Corpus Christi, Texas, nơi ông dự kiến ​​sẽ vận động tranh cử cho các ứng cử viên sơ bộ của đảng Cộng hòa.
Caine nhớ chính xác khoảnh khắc ông nhận được cuộc gọi: “Giờ H”, thuật ngữ quân sự chỉ thời điểm bắt đầu một chiến dịch, là 3:38 chiều giờ miền Đông (EST) ngày thứ Sáu, 27 tháng 2, khi Ngũ Giác Đài “nhận được lệnh cuối cùng từ Tổng thống Trump”.
“Tổng thống Trump đã chỉ thị, và tôi xin trích dẫn: ‘Chiến dịch Cuồng Nộ Oai Hùng được chấp thuận. Không được hủy bỏ. Chúc may mắn’”, Caine nói.
Với cuộc gọi đó, ông nói, “trên toàn cầu, các trung tâm điều hành [quân đội Hoa Kỳ] đã hoạt động”, và Đô đốc Brad Cooper, chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung ương tại Căn cứ Không quân MacDill ở Tampa, Florida, đã tiếp quản quyền chỉ huy tác chiến tại khu vực.


Khi Trump ban hành “lệnh bắt đầu” lúc 3:38 chiều ngày 27 tháng 2, đó là ngay sau nửa đêm ngày 28 tháng 2 ở Tehran. Trong gần 10 tiếng đồng hồ giữa giờ H và thời điểm cuộc tấn công thực sự bắt đầu, Caine cho biết, “trong khu vực, mọi thành phần của lực lượng liên hợp đều đã thực hiện những chuẩn bị cuối cùng.”
Ông nói: “Các khẩu đội phòng không đã sẵn sàng, kiểm tra hệ thống của mình để đáp trả các cuộc tấn công của Iran. Phi công và phi hành đoàn đã diễn tập các gói tấn công của họ lần cuối. Phi hành đoàn bắt đầu chất vũ khí cuối cùng, và hai nhóm tác chiến tàu sân bay bắt đầu di chuyển về phía điểm xuất phát.”
Caine nói: “Khi bình minh ló dạng, trên khắp khu vực hoạt động của Bộ Tư lệnh Trung tâm, bầu trời bỗng trở nên sống động.”
Hơn 100 máy bay cất cánh từ đất liền và trên biển—máy bay chiến đấu, máy bay tiếp nhiên liệu, máy bay cảnh báo sớm trên không, máy bay tấn công điện tử, máy bay ném bom từ Hoa Kỳ và các nền tảng không người lái—tạo thành một làn sóng đồng bộ duy nhất.”
Làn sóng đó đã đến Iran lúc 1:15 sáng giờ EST, 9:45 sáng giờ Tehran.
Thời gian biểu đó đã được đẩy nhanh bởi “một sự kiện kích hoạt do Lực lượng Phòng vệ Israel thực hiện, được cộng đồng tình báo Hoa Kỳ hỗ trợ.” Điều đó đã chuyển cuộc tấn công ban đêm thông thường sang một loạt đạn mở màn vào giữa buổi sáng, giết chết nhà lãnh đạo Iran Ali Khamenei và tới 48 lãnh đạo quân sự của nước này tại một khu phức hợp ở Tehran.
Đó là một trong hơn 1.000 mục tiêu bị tấn công trong 24 giờ đầu tiên của cuộc tấn công bằng không quân, tên lửa và máy bay không người lái.
“Toàn bộ sức mạnh của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ đã tập hợp lại trong một mục đích thống nhất chống lại một đối thủ có năng lực và quyết tâm”, Caine nói.
“Việc triển khai này bao gồm hàng nghìn quân nhân từ tất cả các binh chủng, hàng trăm máy bay chiến đấu thế hệ thứ tư và thứ năm tiên tiến, hàng chục tàu tiếp nhiên liệu, các nhóm tác chiến tàu sân bay Lincoln và Ford cùng các phi đội không quân trên tàu, nguồn cung cấp đạn dược và nhiên liệu liên tục”, ông nói. Tất cả những điều đó được hỗ trợ bởi “mạng lưới chỉ huy và kiểm soát, tình báo, giám sát và trinh sát”.
“Và dòng chảy lực lượng vẫn tiếp tục cho đến ngày hôm nay”, ông nói vào ngày 2 tháng 3.
Sĩ quan quân sự cấp cao nhất của quốc gia đã vạch ra thứ tự tác chiến và những lực lượng nào, tính đến ngày 2 tháng 3, đang tham gia vào Chiến dịch "Cuồng Nộ Oai Hùng".
Vị tướng quân đội cấp cao nhất của quốc gia đã vạch ra đội hình tác chiến và các lực lượng tham gia Chiến dịch Cuồng Nộ Oai Hùng (Epic Fury) tính đến ngày 2 tháng 3.
Việc tập hợp lực lượng nhanh chóng “đã chứng minh khả năng thích ứng và triển khai sức mạnh của lực lượng liên hợp vào thời điểm và địa điểm mà quốc gia chúng ta lựa chọn”, tướng Caine nói. Điều đó bao gồm “một số chiến thuật lần đầu tiên được áp dụng” sẽ được công bố “vào một thời điểm nào đó trong tương lai”.
Trước khi tên lửa đầu tiên tấn công, tướng Caine cho biết, “những người tiên phong” là các kỹ thuật viên điện tử và chiến tranh mạng của Lực lượng Không gian, Lục quân và Không quân, “tạo ra các hiệu ứng phi động học, làm gián đoạn, làm suy yếu và làm mù khả năng quan sát, liên lạc và phản ứng của Iran”.
Với việc liên lạc bị gián đoạn, hệ thống phòng không của Iran “không còn khả năng quan sát, phối hợp hoặc phản ứng hiệu quả”, vị tướng này nói.
Do đó, lực lượng không quân Mỹ và Israel đã thiết lập ưu thế trên không cục bộ bằng “các cuộc tấn công nhanh chóng, chính xác và áp đảo”, ông nói. Điều đó đã tạo tiền đề cho một chiến dịch mà Ngũ Giác Đài cho biết họ có thể duy trì – và mở rộng, nếu cần – trong nhiều tuần.
Chi tiết những bước tiến đầu tiên trong cuộc chiến!!!
Với việc hệ thống phòng không của Iran bị tấn công hoặc vô hiệu hóa trước loạt đạn đầu tiên, cuộc tấn công bắt đầu bằng những đợt tên lửa hành trình Tomahawk, có khả năng tấn công các mục tiêu cách bờ biển hàng trăm dặm. Những vũ khí chính xác tầm xa này được phóng từ các tàu sân bay USS Abraham Lincoln ở Biển Ả Rập và USS Gerald R. Ford ở phía đông Địa Trung Hải, cùng với các tàu khu trục thuộc hạm đội của chúng.
Tàu USS Gerald R. Ford đã được triển khai đến khu vực này vào giữa năm 2025 trong Chiến tranh 12 ngày, gây thiệt hại nặng nề cho khả năng sản xuất uranium làm giàu của Iran - một thành phần quan trọng của vũ khí hạt nhân. Sau đó, chiến hạm lớn nhất thế giới này được điều đến phía nam vùng biển Caribe để dẫn đầu Chiến dịch Southern Spear ngoài khơi Venezuela. Nó được lệnh quay trở lại Hạm đội 6 vào tháng 1 và hiện đang trong tháng thứ tám hoạt động liên tục.
Cuối cùng, nó sẽ được thay thế bởi tàu USS George H.W. Bush, một tàu sân bay lớp Nimitz đang trải qua các cuộc thử nghiệm trên biển sau khi đại tu.
Khi tên lửa được phóng đi, hàng trăm máy bay F-15, F-16 và máy bay tàng hình F-22 Raptor của Không quân đã hợp nhất với các máy bay F/A-18 Hornet phóng từ tàu sân bay, máy bay tàng hình F-35 và máy bay tác chiến điện tử EA-18G trong cuộc tấn công trên không quy mô lớn nhằm vào hệ thống phòng không và các địa điểm phóng tên lửa của Iran.
Sau đó, các máy bay chiến đấu này được bổ sung bởi các máy bay ném bom tàng hình B-2 Spirit của Không quân, bay 17 giờ từ Căn cứ Không quân Whiteman ở Missouri, nơi đã tấn công các tổ hợp hạt nhân bị nghi ngờ bằng bom xuyên phá 30.000 pound vào tháng 6 năm 2025.
Trong giai đoạn đầu của cuộc tấn công ngày 28 tháng 2, họ nhắm mục tiêu vào các địa điểm phóng tên lửa đạn đạo bằng bom dẫn đường chính xác 2.000 pound, xác nhận rằng trọng tâm là làm suy yếu hệ thống phòng không và thông tin liên lạc của Iran. Tên lửa tấn công chính xác từ mặt đất của Lục quân, thuộc hệ thống pháo phản lực cơ động cao M142 gắn trên các bệ phóng di động “bắn và di chuyển”, đã tham gia vào cuộc chiến, phóng các loại tên lửa đạn đạo tầm ngắn vào Iran từ các căn cứ ở các quốc gia vùng Vịnh, đây là lần đầu tiên hệ thống tên lửa đạn đạo tầm ngắn được sử dụng trong chiến đấu.
Lầu Năm Góc đã thừa nhận rằng Chiến dịch Cuồng Nộ Oai Hùng (Epic Fury) cũng là lần ra mắt của một loại máy bay không người lái tấn công không người lái (LUCAS) chi phí thấp mới – một loại máy bay không người lái “tự sát” một chiều được thiết kế ngược để bắt chước máy bay không người lái Shahed 136 của Iran, loại máy bay mà nước này đã xuất khẩu hàng loạt sang Nga để sử dụng ở Ukraine.
Trong số các lực lượng tham gia cuộc tấn công có máy bay không người lái MQ-9 Reaper của Không quân mang tên lửa Hellfire và bom dẫn đường, máy bay tấn công hai động cơ A-10 được điều khiển bởi máy bay giám sát trên không E-3 Sentry và E-2 Hawkeye, và máy bay trinh sát EA-11A BACN “Wi-Fi trên bầu trời”, cùng với máy bay tiếp nhiên liệu trên không KC-135 và KC-46.
Dưới sự tấn công của các nhóm dân quân Iran và Shia, hiện có khoảng 2.400 binh sĩ Mỹ ở Syria và Iraq, bao gồm cả ở Irbil, Iraq.
Khoảng 2.000 người trong số đó thuộc Lực lượng Vệ binh Quốc gia Iowa, và sẽ được thay thế bởi một đơn vị thuộc Sư đoàn Núi số 10 vào mùa xuân này.
Ít nhất 250 lính vệ binh đã rời Iraq vào giữa tháng Hai, và vào ngày 27 tháng Hai—trước khi cuộc tấn công được phát động—Lực lượng Vệ binh Quốc gia Iowa thông báo rằng 650 người nữa đang trên đường về nước.
Hiện chưa rõ tình trạng của họ ra sao.
Căn cứ của Mỹ ở Irbil nằm trong số các căn cứ trên khắp khu vực đang phải hứng chịu các cuộc tấn công lẻ tẻ của Iran và các nhóm dân quân.
Tổng thống Trump và Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth không loại trừ khả năng điều động "lực lượng bộ binh", mặc dù không có dấu hiệu nào cho thấy lực lượng bộ binh Lục quân và Thủy quân lục chiến đã được lệnh triển khai.
Hiện có hai đơn vị Viễn chinh Thủy quân lục chiến, mỗi đơn vị gồm 2.500 binh sĩ tấn công, đang ở trên biển, nhưng họ không ở gần Trung Đông.
Thủy quân lục chiến trên tàu USS Iwo Jima vẫn đang ở vùng biển Caribe ngoài khơi Venezuela, và những người trên tàu USS Tripoli đang hoạt động cùng nhóm tác chiến tàu sân bay USS Washington ở Tây Thái Bình Dương.
Nếu bộ binh thông thường được điều động, lực lượng đầu tiên có thể đến từ Sư đoàn Dù 82 và Quân đoàn Dù XVIII tại Fort Bragg, Bắc Carolina, hoặc Sư đoàn Dù 101 tại Fort Campbell, Kentucky.
Các đơn vị khác của Lục quân sẵn sàng triển khai nhanh chóng bao gồm Sư đoàn Bộ binh số 4 tại Fort Carson, Colorado, và các đơn vị thuộc Sư đoàn Núi số 10 đang huấn luyện tại Fort Polk, Louisiana.
Nhưng Caine nói với các phóng viên vào ngày 2 tháng 3 rằng mặc dù "đưa quân bộ binh xuống mặt đất" luôn là một lựa chọn, nhưng nó không phải là ưu tiên hàng đầu mà các nhà hoạch định của Lầu Năm Góc đang cân nhắc.
Giai đoạn tiếp theo, sau khi làm suy yếu hệ thống phòng thủ của Iran, "cho phép lực lượng không quân tập trung để chuẩn bị cho làn sóng lớn sắp tới," ông nói.
Vào ngày 9 tháng 3 năm 2026, trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại với CBS, Tổng thống Mỹ Donald Trump bất ngờ tuyên bố: “Tôi nghĩ cuộc chiến gần như đã hoàn tất.” Ông nói rằng quân đội Iran hầu như đã bị tê liệt: “Họ không còn hải quân, không còn hệ thống liên lạc, không còn không quân… về mặt quân sự, họ gần như chẳng còn gì nữa.” Đồng thời Trump khẳng định chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel đang tiến triển nhanh hơn rất nhiều so với kế hoạch ban đầu kéo dài khoảng bốn đến năm tuần.
Những lời lẽ ấy được đưa ra trong bối cảnh các đợt không kích của Mỹ và Israel đã gây thiệt hại nặng nề cho nhiều cơ sở quân sự của Iran, dù Tehran vẫn tiếp tục phóng tên lửa và máy bay không người lái sang các nước trong khu vực. Các tuyến hàng hải quan trọng, đặc biệt là eo biển Hormuz, con đường vận chuyển khoảng một phần năm lượng dầu của thế giới bị gián đoạn, khiến giá năng lượng toàn cầu biến động mạnh và thị trường kinh tế thế giới chao đảo.
CUỘC GỌI CHO PUTIN LÀ ĐIỀU CẦN SUY NGHĨ ĐẶT LẠI VẤN ĐỀ
Nhưng ngay sau tuyên bố “chiến tranh gần như đã kết thúc”, một chi tiết khác lập tức xuất hiện và khiến nhiều người chú ý hơn cả: Trump đã có một cuộc điện đàm kéo dài khoảng một giờ với Tổng thống Nga Vladimir Putin. Theo Điện Kremlin, cuộc trao đổi được mô tả là “thẳng thắn và mang tính công việc”, trong đó Putin đã đưa ra một số đề xuất nhằm tìm kiếm giải pháp chính trị và ngoại giao nhanh chóng cho cuộc xung đột.
Chính chi tiết ấy khiến nhiều người phải đặt câu hỏi: nếu chiến tranh đã gần như kết thúc, vì sao Trump lại cần gọi cho Putin?
Câu trả lời nằm ở chỗ: Iran không chỉ là Iran. Tehran từ lâu là một đối tác chiến lược của Moscow trong nhiều hồ sơ khu vực. Nga hợp tác quân sự với Iran, phối hợp trong nhiều vấn đề Trung Đông, và cùng chia sẻ lợi ích trong thị trường năng lượng. Vì vậy, bất kỳ cuộc chiến nào làm thay đổi cán cân quyền lực ở Iran đều không thể không liên quan đến Nga. Nói cách khác, khi bom rơi xuống Tehran, những rung động địa chính trị của nó có thể lan đến tận Moscow.
Nhưng ở đây cũng có một nghịch lý khó bỏ qua. Người đang đưa ra các “đề xuất hòa bình” cho cuộc chiến Iran chính là Putin, người đã phát động cuộc xâm lược Ukraine năm 2022 và kéo dài cuộc chiến ấy suốt nhiều năm, khiến hàng trăm nghìn người thiệt mạng và hàng triệu người mất nhà cửa. Thật khó để nghe những lời nói về hòa bình mà không nhớ đến những thành phố bị phá hủy ở Kharkiv, Mariupol hay Bakhmut. Một người từng làm chiến tranh ở châu Âu bỗng nhiên trở thành người nói về giải pháp hòa bình ở Trung Đông, đó là một nghịch lý cay đắng của chính trị quốc tế.
Và TT Donald Trump, trong câu chuyện này, cũng không phải là một nhân vật đứng ngoài tranh cãi. Ông tuyên bố chiến tranh với Iran “gần như đã xong”, nhưng đồng thời vẫn nói rằng Mỹ có thể tiếp tục đánh mạnh hơn nếu cần thiết. Những phát biểu như vậy cho thấy ngay cả khi chiến dịch quân sự đạt được một số mục tiêu, bức tranh cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng. Trong chiến tranh, những lời tuyên bố chiến thắng thường đến sớm hơn sự thật.
Dẫu vậy, có một điều mà nhiều người trên thế giới đều mong: chiến tranh thật sự kết thúc càng sớm càng tốt. Bởi mỗi ngày chiến sự kéo dài không chỉ mang lại thêm đau khổ cho con người mà còn khiến kinh tế toàn cầu rung lắc. Giá dầu tăng, vận tải biển tắc nghẽn, thị trường tài chính chao đảo, tất cả đều tác động đến đời sống của hàng tỷ người. Nếu súng đạn ngừng lại, giá xăng có thể hạ xuống, thị trường cổ phiếu có thể ổn định trở lại, và những người hưởng lợi từ hỗn loạn, trong đó có cả những cường quốc xuất khẩu năng lượng như Nga, sẽ bớt đi một phần lợi thế.
Nhưng trên hết, điều đáng mong nhất không phải là sự ổn định của thị trường, mà là số phận của những con người bình thường. Những người dân Iran không tạo ra cuộc chiến này. Họ không viết nên những quyết định chiến lược, không ký các mệnh lệnh quân sự, và cũng không ngồi quanh những chiếc bàn quyền lực nơi vận mệnh của họ bị đem ra mặc cả. Họ chỉ là những gia đình muốn sống yên ổn, những đứa trẻ muốn đi học, những người lao động muốn kiếm sống trong một đất nước bình thường như bao đất nước khác.
Lịch sử đã nhiều lần chứng minh rằng chiến tranh luôn bắt đầu bởi những quyết định của một số ít người, nhưng hậu quả lại rơi xuống vai hàng triệu người vô tội. Và vì thế, khi một nhà lãnh đạo tuyên bố rằng “cuộc chiến gần như đã kết thúc”, điều mà thế giới thật sự hy vọng không phải là một chiến thắng quân sự mà là sự kết thúc của bạo lực.
Bởi hòa bình không phải là khi một bên nói rằng mình đã thắng. Hòa bình chỉ bắt đầu khi những người dân bình thường có thể sống mà không còn nghe thấy tiếng bom. Và nếu có một điều mà lịch sử vẫn luôn nhắc nhở, thì đó là: chiến tranh có thể được khởi động rất nhanh, nhưng để chữa lành những vết thương mà nó để lại, nhân loại thường phải mất nhiều năm, thậm chí nhiều thế hệ.

Cong Hinh Pham 

No comments:

Post a Comment

RẤT KHÓ ĐOÁN CHO "CƠN CUỒNG NÔ OAI HÙNG" (Epic Fury)

KHAI MỞ CHIẾN TRANH MÊNH MÔNG ĐẦY HỎA MÙ CÁCH PHÁT NGÔN MẬP MỜ HÓM HỈNH TT TRUMP TUYÊN BỐ CHIẾN TRANH SẮP KẾT THÚC KHI VẪN NÓI CHƯA TẤN CÔNG...