Tuesday, March 10, 2026

RẤT KHÓ ĐOÁN CHO "CƠN CUỒNG NÔ OAI HÙNG" (Epic Fury)

KHAI MỞ CHIẾN TRANH MÊNH MÔNG ĐẦY HỎA MÙ
CÁCH PHÁT NGÔN MẬP MỜ HÓM HỈNH
TT TRUMP TUYÊN BỐ CHIẾN TRANH SẮP KẾT THÚC KHI VẪN NÓI CHƯA TẤN CÔNG MẠNH NHẤT!
Sau nhiều thập kỷ bị kiềm chế không tấn công Iran, chỉ cần chưa đầy 10 giờ để phát động sau khi nhận được “lệnh bật đèn xanh” từ tổng thống Donald Trump.
Ngũ Giác Đài đã lên kế hoạch cho một cuộc tấn công quy mô lớn vào Iran từ năm 1980. Vào tháng 12 năm 2025, Tổng thống Donald Trump nói với các nhà hoạch định quân sự rằng ông sẽ cần đến lựa chọn tàn phá đó nếu chế độ Shia tiếp tục tiến tới chế tạo bom hạt nhân.
Động thái của Trump diễn ra sau cuộc gặp với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu.
Với yêu cầu đó, quá trình đếm ngược cho Chiến Dịch "Cuồng Nộ Oai Hùng" (Epic Fury) đã bắt đầu.
Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Dan Caine, nói với các phóng viên vào ngày 2 tháng 3 rằng yêu cầu tháng 12 của Tổng thống đã thúc đẩy các lãnh đạo Ngũ Giác Đài bắt đầu “chuẩn bị lực lượng và thiết lập chiến trường”, trong trường hợp tổng thống cần hành động.
Sau khi các nhà đàm phán của Mỹ, do đặc phái viên Steve Witkoff và con rể của Trump, Jared Kushner, dẫn đầu, rời Geneva vào ngày 26 tháng 2 mà không có sự nhượng bộ nào từ Bộ trưởng Ngoại giao Iran Abbas Araghchi, thì số phận đã được định đoạt.
Ngày hôm sau, tổng thống gọi điện cho Ngũ Giác Đài từ chuyên cơ Air Force One khi nó đang trên đường đến Corpus Christi, Texas, nơi ông dự kiến ​​sẽ vận động tranh cử cho các ứng cử viên sơ bộ của đảng Cộng hòa.
Caine nhớ chính xác khoảnh khắc ông nhận được cuộc gọi: “Giờ H”, thuật ngữ quân sự chỉ thời điểm bắt đầu một chiến dịch, là 3:38 chiều giờ miền Đông (EST) ngày thứ Sáu, 27 tháng 2, khi Ngũ Giác Đài “nhận được lệnh cuối cùng từ Tổng thống Trump”.
“Tổng thống Trump đã chỉ thị, và tôi xin trích dẫn: ‘Chiến dịch Cuồng Nộ Oai Hùng được chấp thuận. Không được hủy bỏ. Chúc may mắn’”, Caine nói.
Với cuộc gọi đó, ông nói, “trên toàn cầu, các trung tâm điều hành [quân đội Hoa Kỳ] đã hoạt động”, và Đô đốc Brad Cooper, chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung ương tại Căn cứ Không quân MacDill ở Tampa, Florida, đã tiếp quản quyền chỉ huy tác chiến tại khu vực.


Khi Trump ban hành “lệnh bắt đầu” lúc 3:38 chiều ngày 27 tháng 2, đó là ngay sau nửa đêm ngày 28 tháng 2 ở Tehran. Trong gần 10 tiếng đồng hồ giữa giờ H và thời điểm cuộc tấn công thực sự bắt đầu, Caine cho biết, “trong khu vực, mọi thành phần của lực lượng liên hợp đều đã thực hiện những chuẩn bị cuối cùng.”
Ông nói: “Các khẩu đội phòng không đã sẵn sàng, kiểm tra hệ thống của mình để đáp trả các cuộc tấn công của Iran. Phi công và phi hành đoàn đã diễn tập các gói tấn công của họ lần cuối. Phi hành đoàn bắt đầu chất vũ khí cuối cùng, và hai nhóm tác chiến tàu sân bay bắt đầu di chuyển về phía điểm xuất phát.”
Caine nói: “Khi bình minh ló dạng, trên khắp khu vực hoạt động của Bộ Tư lệnh Trung tâm, bầu trời bỗng trở nên sống động.”
Hơn 100 máy bay cất cánh từ đất liền và trên biển—máy bay chiến đấu, máy bay tiếp nhiên liệu, máy bay cảnh báo sớm trên không, máy bay tấn công điện tử, máy bay ném bom từ Hoa Kỳ và các nền tảng không người lái—tạo thành một làn sóng đồng bộ duy nhất.”
Làn sóng đó đã đến Iran lúc 1:15 sáng giờ EST, 9:45 sáng giờ Tehran.
Thời gian biểu đó đã được đẩy nhanh bởi “một sự kiện kích hoạt do Lực lượng Phòng vệ Israel thực hiện, được cộng đồng tình báo Hoa Kỳ hỗ trợ.” Điều đó đã chuyển cuộc tấn công ban đêm thông thường sang một loạt đạn mở màn vào giữa buổi sáng, giết chết nhà lãnh đạo Iran Ali Khamenei và tới 48 lãnh đạo quân sự của nước này tại một khu phức hợp ở Tehran.
Đó là một trong hơn 1.000 mục tiêu bị tấn công trong 24 giờ đầu tiên của cuộc tấn công bằng không quân, tên lửa và máy bay không người lái.
“Toàn bộ sức mạnh của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ đã tập hợp lại trong một mục đích thống nhất chống lại một đối thủ có năng lực và quyết tâm”, Caine nói.
“Việc triển khai này bao gồm hàng nghìn quân nhân từ tất cả các binh chủng, hàng trăm máy bay chiến đấu thế hệ thứ tư và thứ năm tiên tiến, hàng chục tàu tiếp nhiên liệu, các nhóm tác chiến tàu sân bay Lincoln và Ford cùng các phi đội không quân trên tàu, nguồn cung cấp đạn dược và nhiên liệu liên tục”, ông nói. Tất cả những điều đó được hỗ trợ bởi “mạng lưới chỉ huy và kiểm soát, tình báo, giám sát và trinh sát”.
“Và dòng chảy lực lượng vẫn tiếp tục cho đến ngày hôm nay”, ông nói vào ngày 2 tháng 3.
Sĩ quan quân sự cấp cao nhất của quốc gia đã vạch ra thứ tự tác chiến và những lực lượng nào, tính đến ngày 2 tháng 3, đang tham gia vào Chiến dịch "Cuồng Nộ Oai Hùng".
Vị tướng quân đội cấp cao nhất của quốc gia đã vạch ra đội hình tác chiến và các lực lượng tham gia Chiến dịch Cuồng Nộ Oai Hùng (Epic Fury) tính đến ngày 2 tháng 3.
Việc tập hợp lực lượng nhanh chóng “đã chứng minh khả năng thích ứng và triển khai sức mạnh của lực lượng liên hợp vào thời điểm và địa điểm mà quốc gia chúng ta lựa chọn”, tướng Caine nói. Điều đó bao gồm “một số chiến thuật lần đầu tiên được áp dụng” sẽ được công bố “vào một thời điểm nào đó trong tương lai”.
Trước khi tên lửa đầu tiên tấn công, tướng Caine cho biết, “những người tiên phong” là các kỹ thuật viên điện tử và chiến tranh mạng của Lực lượng Không gian, Lục quân và Không quân, “tạo ra các hiệu ứng phi động học, làm gián đoạn, làm suy yếu và làm mù khả năng quan sát, liên lạc và phản ứng của Iran”.
Với việc liên lạc bị gián đoạn, hệ thống phòng không của Iran “không còn khả năng quan sát, phối hợp hoặc phản ứng hiệu quả”, vị tướng này nói.
Do đó, lực lượng không quân Mỹ và Israel đã thiết lập ưu thế trên không cục bộ bằng “các cuộc tấn công nhanh chóng, chính xác và áp đảo”, ông nói. Điều đó đã tạo tiền đề cho một chiến dịch mà Ngũ Giác Đài cho biết họ có thể duy trì – và mở rộng, nếu cần – trong nhiều tuần.
Chi tiết những bước tiến đầu tiên trong cuộc chiến!!!
Với việc hệ thống phòng không của Iran bị tấn công hoặc vô hiệu hóa trước loạt đạn đầu tiên, cuộc tấn công bắt đầu bằng những đợt tên lửa hành trình Tomahawk, có khả năng tấn công các mục tiêu cách bờ biển hàng trăm dặm. Những vũ khí chính xác tầm xa này được phóng từ các tàu sân bay USS Abraham Lincoln ở Biển Ả Rập và USS Gerald R. Ford ở phía đông Địa Trung Hải, cùng với các tàu khu trục thuộc hạm đội của chúng.
Tàu USS Gerald R. Ford đã được triển khai đến khu vực này vào giữa năm 2025 trong Chiến tranh 12 ngày, gây thiệt hại nặng nề cho khả năng sản xuất uranium làm giàu của Iran - một thành phần quan trọng của vũ khí hạt nhân. Sau đó, chiến hạm lớn nhất thế giới này được điều đến phía nam vùng biển Caribe để dẫn đầu Chiến dịch Southern Spear ngoài khơi Venezuela. Nó được lệnh quay trở lại Hạm đội 6 vào tháng 1 và hiện đang trong tháng thứ tám hoạt động liên tục.
Cuối cùng, nó sẽ được thay thế bởi tàu USS George H.W. Bush, một tàu sân bay lớp Nimitz đang trải qua các cuộc thử nghiệm trên biển sau khi đại tu.
Khi tên lửa được phóng đi, hàng trăm máy bay F-15, F-16 và máy bay tàng hình F-22 Raptor của Không quân đã hợp nhất với các máy bay F/A-18 Hornet phóng từ tàu sân bay, máy bay tàng hình F-35 và máy bay tác chiến điện tử EA-18G trong cuộc tấn công trên không quy mô lớn nhằm vào hệ thống phòng không và các địa điểm phóng tên lửa của Iran.
Sau đó, các máy bay chiến đấu này được bổ sung bởi các máy bay ném bom tàng hình B-2 Spirit của Không quân, bay 17 giờ từ Căn cứ Không quân Whiteman ở Missouri, nơi đã tấn công các tổ hợp hạt nhân bị nghi ngờ bằng bom xuyên phá 30.000 pound vào tháng 6 năm 2025.
Trong giai đoạn đầu của cuộc tấn công ngày 28 tháng 2, họ nhắm mục tiêu vào các địa điểm phóng tên lửa đạn đạo bằng bom dẫn đường chính xác 2.000 pound, xác nhận rằng trọng tâm là làm suy yếu hệ thống phòng không và thông tin liên lạc của Iran. Tên lửa tấn công chính xác từ mặt đất của Lục quân, thuộc hệ thống pháo phản lực cơ động cao M142 gắn trên các bệ phóng di động “bắn và di chuyển”, đã tham gia vào cuộc chiến, phóng các loại tên lửa đạn đạo tầm ngắn vào Iran từ các căn cứ ở các quốc gia vùng Vịnh, đây là lần đầu tiên hệ thống tên lửa đạn đạo tầm ngắn được sử dụng trong chiến đấu.
Lầu Năm Góc đã thừa nhận rằng Chiến dịch Cuồng Nộ Oai Hùng (Epic Fury) cũng là lần ra mắt của một loại máy bay không người lái tấn công không người lái (LUCAS) chi phí thấp mới – một loại máy bay không người lái “tự sát” một chiều được thiết kế ngược để bắt chước máy bay không người lái Shahed 136 của Iran, loại máy bay mà nước này đã xuất khẩu hàng loạt sang Nga để sử dụng ở Ukraine.
Trong số các lực lượng tham gia cuộc tấn công có máy bay không người lái MQ-9 Reaper của Không quân mang tên lửa Hellfire và bom dẫn đường, máy bay tấn công hai động cơ A-10 được điều khiển bởi máy bay giám sát trên không E-3 Sentry và E-2 Hawkeye, và máy bay trinh sát EA-11A BACN “Wi-Fi trên bầu trời”, cùng với máy bay tiếp nhiên liệu trên không KC-135 và KC-46.
Dưới sự tấn công của các nhóm dân quân Iran và Shia, hiện có khoảng 2.400 binh sĩ Mỹ ở Syria và Iraq, bao gồm cả ở Irbil, Iraq.
Khoảng 2.000 người trong số đó thuộc Lực lượng Vệ binh Quốc gia Iowa, và sẽ được thay thế bởi một đơn vị thuộc Sư đoàn Núi số 10 vào mùa xuân này.
Ít nhất 250 lính vệ binh đã rời Iraq vào giữa tháng Hai, và vào ngày 27 tháng Hai—trước khi cuộc tấn công được phát động—Lực lượng Vệ binh Quốc gia Iowa thông báo rằng 650 người nữa đang trên đường về nước.
Hiện chưa rõ tình trạng của họ ra sao.
Căn cứ của Mỹ ở Irbil nằm trong số các căn cứ trên khắp khu vực đang phải hứng chịu các cuộc tấn công lẻ tẻ của Iran và các nhóm dân quân.
Tổng thống Trump và Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth không loại trừ khả năng điều động "lực lượng bộ binh", mặc dù không có dấu hiệu nào cho thấy lực lượng bộ binh Lục quân và Thủy quân lục chiến đã được lệnh triển khai.
Hiện có hai đơn vị Viễn chinh Thủy quân lục chiến, mỗi đơn vị gồm 2.500 binh sĩ tấn công, đang ở trên biển, nhưng họ không ở gần Trung Đông.
Thủy quân lục chiến trên tàu USS Iwo Jima vẫn đang ở vùng biển Caribe ngoài khơi Venezuela, và những người trên tàu USS Tripoli đang hoạt động cùng nhóm tác chiến tàu sân bay USS Washington ở Tây Thái Bình Dương.
Nếu bộ binh thông thường được điều động, lực lượng đầu tiên có thể đến từ Sư đoàn Dù 82 và Quân đoàn Dù XVIII tại Fort Bragg, Bắc Carolina, hoặc Sư đoàn Dù 101 tại Fort Campbell, Kentucky.
Các đơn vị khác của Lục quân sẵn sàng triển khai nhanh chóng bao gồm Sư đoàn Bộ binh số 4 tại Fort Carson, Colorado, và các đơn vị thuộc Sư đoàn Núi số 10 đang huấn luyện tại Fort Polk, Louisiana.
Nhưng Caine nói với các phóng viên vào ngày 2 tháng 3 rằng mặc dù "đưa quân bộ binh xuống mặt đất" luôn là một lựa chọn, nhưng nó không phải là ưu tiên hàng đầu mà các nhà hoạch định của Lầu Năm Góc đang cân nhắc.
Giai đoạn tiếp theo, sau khi làm suy yếu hệ thống phòng thủ của Iran, "cho phép lực lượng không quân tập trung để chuẩn bị cho làn sóng lớn sắp tới," ông nói.
Vào ngày 9 tháng 3 năm 2026, trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại với CBS, Tổng thống Mỹ Donald Trump bất ngờ tuyên bố: “Tôi nghĩ cuộc chiến gần như đã hoàn tất.” Ông nói rằng quân đội Iran hầu như đã bị tê liệt: “Họ không còn hải quân, không còn hệ thống liên lạc, không còn không quân… về mặt quân sự, họ gần như chẳng còn gì nữa.” Đồng thời Trump khẳng định chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel đang tiến triển nhanh hơn rất nhiều so với kế hoạch ban đầu kéo dài khoảng bốn đến năm tuần.
Những lời lẽ ấy được đưa ra trong bối cảnh các đợt không kích của Mỹ và Israel đã gây thiệt hại nặng nề cho nhiều cơ sở quân sự của Iran, dù Tehran vẫn tiếp tục phóng tên lửa và máy bay không người lái sang các nước trong khu vực. Các tuyến hàng hải quan trọng, đặc biệt là eo biển Hormuz, con đường vận chuyển khoảng một phần năm lượng dầu của thế giới bị gián đoạn, khiến giá năng lượng toàn cầu biến động mạnh và thị trường kinh tế thế giới chao đảo.
CUỘC GỌI CHO PUTIN LÀ ĐIỀU CẦN SUY NGHĨ ĐẶT LẠI VẤN ĐỀ
Nhưng ngay sau tuyên bố “chiến tranh gần như đã kết thúc”, một chi tiết khác lập tức xuất hiện và khiến nhiều người chú ý hơn cả: Trump đã có một cuộc điện đàm kéo dài khoảng một giờ với Tổng thống Nga Vladimir Putin. Theo Điện Kremlin, cuộc trao đổi được mô tả là “thẳng thắn và mang tính công việc”, trong đó Putin đã đưa ra một số đề xuất nhằm tìm kiếm giải pháp chính trị và ngoại giao nhanh chóng cho cuộc xung đột.
Chính chi tiết ấy khiến nhiều người phải đặt câu hỏi: nếu chiến tranh đã gần như kết thúc, vì sao Trump lại cần gọi cho Putin?
Câu trả lời nằm ở chỗ: Iran không chỉ là Iran. Tehran từ lâu là một đối tác chiến lược của Moscow trong nhiều hồ sơ khu vực. Nga hợp tác quân sự với Iran, phối hợp trong nhiều vấn đề Trung Đông, và cùng chia sẻ lợi ích trong thị trường năng lượng. Vì vậy, bất kỳ cuộc chiến nào làm thay đổi cán cân quyền lực ở Iran đều không thể không liên quan đến Nga. Nói cách khác, khi bom rơi xuống Tehran, những rung động địa chính trị của nó có thể lan đến tận Moscow.
Nhưng ở đây cũng có một nghịch lý khó bỏ qua. Người đang đưa ra các “đề xuất hòa bình” cho cuộc chiến Iran chính là Putin, người đã phát động cuộc xâm lược Ukraine năm 2022 và kéo dài cuộc chiến ấy suốt nhiều năm, khiến hàng trăm nghìn người thiệt mạng và hàng triệu người mất nhà cửa. Thật khó để nghe những lời nói về hòa bình mà không nhớ đến những thành phố bị phá hủy ở Kharkiv, Mariupol hay Bakhmut. Một người từng làm chiến tranh ở châu Âu bỗng nhiên trở thành người nói về giải pháp hòa bình ở Trung Đông, đó là một nghịch lý cay đắng của chính trị quốc tế.
Và TT Donald Trump, trong câu chuyện này, cũng không phải là một nhân vật đứng ngoài tranh cãi. Ông tuyên bố chiến tranh với Iran “gần như đã xong”, nhưng đồng thời vẫn nói rằng Mỹ có thể tiếp tục đánh mạnh hơn nếu cần thiết. Những phát biểu như vậy cho thấy ngay cả khi chiến dịch quân sự đạt được một số mục tiêu, bức tranh cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng. Trong chiến tranh, những lời tuyên bố chiến thắng thường đến sớm hơn sự thật.
Dẫu vậy, có một điều mà nhiều người trên thế giới đều mong: chiến tranh thật sự kết thúc càng sớm càng tốt. Bởi mỗi ngày chiến sự kéo dài không chỉ mang lại thêm đau khổ cho con người mà còn khiến kinh tế toàn cầu rung lắc. Giá dầu tăng, vận tải biển tắc nghẽn, thị trường tài chính chao đảo, tất cả đều tác động đến đời sống của hàng tỷ người. Nếu súng đạn ngừng lại, giá xăng có thể hạ xuống, thị trường cổ phiếu có thể ổn định trở lại, và những người hưởng lợi từ hỗn loạn, trong đó có cả những cường quốc xuất khẩu năng lượng như Nga, sẽ bớt đi một phần lợi thế.
Nhưng trên hết, điều đáng mong nhất không phải là sự ổn định của thị trường, mà là số phận của những con người bình thường. Những người dân Iran không tạo ra cuộc chiến này. Họ không viết nên những quyết định chiến lược, không ký các mệnh lệnh quân sự, và cũng không ngồi quanh những chiếc bàn quyền lực nơi vận mệnh của họ bị đem ra mặc cả. Họ chỉ là những gia đình muốn sống yên ổn, những đứa trẻ muốn đi học, những người lao động muốn kiếm sống trong một đất nước bình thường như bao đất nước khác.
Lịch sử đã nhiều lần chứng minh rằng chiến tranh luôn bắt đầu bởi những quyết định của một số ít người, nhưng hậu quả lại rơi xuống vai hàng triệu người vô tội. Và vì thế, khi một nhà lãnh đạo tuyên bố rằng “cuộc chiến gần như đã kết thúc”, điều mà thế giới thật sự hy vọng không phải là một chiến thắng quân sự mà là sự kết thúc của bạo lực.
Bởi hòa bình không phải là khi một bên nói rằng mình đã thắng. Hòa bình chỉ bắt đầu khi những người dân bình thường có thể sống mà không còn nghe thấy tiếng bom. Và nếu có một điều mà lịch sử vẫn luôn nhắc nhở, thì đó là: chiến tranh có thể được khởi động rất nhanh, nhưng để chữa lành những vết thương mà nó để lại, nhân loại thường phải mất nhiều năm, thậm chí nhiều thế hệ.

Cong Hinh Pham 

Monday, March 2, 2026

CHÚNG TA SẼ PHỤC VỤ THÊM MỘT NHIỆM KỲ NỮA

CHÚNG TA SẼ PHỤC VỤ THÊM MỘT NHIỆM KỲ NỮA CHỨ?

"Nửa đùa nửa thật" ông khẳng định!
CHÚNG TA CÓ QUYỀN!


Khi phát biểu về cuộc tấn công vào Iran và được hỏi về nhiệm kỳ kế!
TT Trump vừa tạo một cơn sốt tranh luận khiến đám lừa dân chủ đang hoảng hốt đòi triệu tập QH!
CÂU PHÁT BIỂU NÀY SẼ LÀM CÁC QUỐC GIA ĐỐI ĐẦU MỸ NHƯ NGA TÀU LẠNH GÁY CÁC NHÀ NƯỚC ĐỘC TÀI HOẢNG SỢ!
CÂU PHÁT BIỂU NÀY SẼ TẠO MỘT CUỘC TRANH LUẬN RỘNG LỚN VÔ TIỀN KHOÁN HẬU TAI HOA KỲ
Một năm sau khi Donald Trump bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai của mình với bài phát biểu nhậm chức khẳng định rằng ông “được Chúa cứu rỗi để làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”, một cách để đo lường ảnh hưởng của ông là nhìn về phía trước hai năm nữa.
Vào tháng 1 năm 2028, đảng Dân chủ sẽ ở giữa cuộc tranh cử không chỉ để trở thành ứng cử viên tổng thống mà còn để thực hiện một nhiệm vụ từ lịch sử: Kết thúc Thời khắc Trump.
Đó là một thời gian dài. Giả sử ông ấy phục vụ hết nhiệm kỳ, đến tháng 1 năm 2029, Trump sẽ là nhân vật thống trị trong chính trường Mỹ của thế kỷ này lâu hơn (14 năm) so với nhân vật chính trị thống trị của thế kỷ 20 (FDR, trong 12 năm). Trump đang trên đà thay đổi bản chất của chính phủ Mỹ và mối quan hệ của đất nước này với thế giới một cách sâu sắc hơn bất kỳ người tiền nhiệm nào trong nhiều thập kỷ qua.
Vậy thì các đảng viên Dân chủ — những người đang tuyệt vọng muốn kết thúc một chương mà họ coi là một tai nạn bi thảm của lịch sử — sẽ nói về điều gì? Họ sẽ có lựa chọn nào: Nói về Trump. Hoặc, ngược lại, cố gắng một cách có ý thức và phi lý để không nói về Trump.
Tầm ảnh hưởng của các chính sách của Trump và cách thức thực hiện gây rối loạn của ông gần như chắc chắn sẽ chi phối chiến dịch tranh cử và nhiệm kỳ đầu tiên của người kế nhiệm ông — có lẽ còn hơn thế nữa nếu người đó là đảng viên Dân chủ hơn là đảng viên Cộng hòa. Theo nghĩa này, Trump sẽ có nhiệm kỳ thứ ba ngay cả khi ông không thực sự coi thường Hiến pháp, như những người chỉ trích ông nghi ngờ, và cố gắng tiếp tục tại vị.
Một số đảng viên Dân chủ sẽ hướng đến việc khôi phục mang tính biểu tượng sự bình thường hậu Trump. “Tôi cam kết ở đây tại New Hampshire, một tiểu bang giáp ranh với tiểu bang của JFK, rằng tôi sẽ khôi phục tên tuổi và danh dự của Trung tâm Kennedy ngay ngày đầu tiên.” Điều đó cũng hợp lý. Nhưng nhiệm vụ sửa chữa những gì mà đảng Dân chủ và nhiều người khác tin là hành động phá hoại của Trump có nghĩa là ngày đầu tiên của vị tổng thống đó sẽ mang một cái nhìn hướng về quá khứ — và có lẽ cả tháng đầu tiên và năm đầu tiên cũng vậy, tùy thuộc vào việc vị tổng thống mới sẽ chọn giải quyết vấn đề đến mức nào.
Liệu sẽ có những sắc lệnh hành pháp phá bỏ Khải Hoàn Môn, hay còn gọi là Khải Hoàn Môn Trump, một công trình mà các nhà phê bình coi là sự khiêu dâm về kiến ​​trúc mà tổng thống đang lên kế hoạch xây dựng gần lối vào Nghĩa trang Quốc gia Arlington? Còn các căn cứ quân sự được đặt tên theo những người thuộc Liên minh miền Nam, bị xóa bỏ dưới thời Biden nhưng được khôi phục dưới thời Trump thì sao? Đừng quên Vịnh Mỹ và Bộ Chiến tranh.
Vậy thì đảng Dân chủ — đang tuyệt vọng muốn kết thúc một chương mà họ coi là một tai nạn bi thảm của lịch sử — sẽ nói về điều gì? Họ sẽ có lựa chọn nào: Nói về Trump. Hoặc, ngược lại, cố gắng một cách tự giác và không khả thi để không nói về Trump.
Tầm ảnh hưởng của các chính sách của Trump và cách thức thực thi gây rối loạn của ông gần như chắc chắn sẽ chi phối chiến dịch tranh cử và nhiệm kỳ đầu tiên của người kế nhiệm ông — có lẽ còn hơn thế nữa nếu người đó là đảng viên Dân chủ hơn là đảng viên Cộng hòa. Theo nghĩa này, Trump sẽ có nhiệm kỳ thứ ba ngay cả khi ông không thực sự coi thường Hiến pháp, như những người chỉ trích ông nghi ngờ, và cố gắng tiếp tục nắm quyền.
Một số đảng viên Dân chủ sẽ hướng đến việc khôi phục mang tính biểu tượng sự bình thường hậu Trump. “Tôi cam kết ở New Hampshire, một tiểu bang giáp ranh với tiểu bang của JFK, rằng tôi sẽ khôi phục tên tuổi và danh dự của Trung tâm Kennedy ngay ngày đầu tiên nhậm chức.” Điều đó nghe có vẻ hợp lý. Nhưng nhiệm vụ sửa chữa những gì mà đảng Dân chủ và nhiều người khác tin là sự phá hoại của Trump có nghĩa là ngày đầu tiên của vị tổng thống đó sẽ mang một cái nhìn hướng về quá khứ — và có lẽ cả tháng đầu tiên và năm đầu tiên cũng vậy, tùy thuộc vào việc vị tổng thống mới sẽ chọn sửa chữa đến mức nào trong danh sách những việc cần làm. Liệu sẽ có sắc lệnh hành pháp nào phá bỏ Khải Hoàn Môn, hay còn gọi là Khải Hoàn Môn Trump, một công trình mà giới phê bình coi là sự khiêu dâm về kiến ​​trúc mà tổng thống đang lên kế hoạch xây dựng gần lối vào Nghĩa trang Quốc gia Arlington? Còn các căn cứ quân sự được đặt tên theo Liên minh miền Nam, bị xóa bỏ dưới thời Biden nhưng được khôi phục dưới thời Trump thì sao? Đừng quên Vịnh Mỹ và Bộ Chiến tranh.
Chắc chắn một số đảng viên Dân chủ sẽ chọn cách bỏ qua những trận chiến mang tính biểu tượng này và kiểu bới móc những vết thương văn hóa mà chúng đại diện. “Với tất cả sự tôn trọng đối với câu hỏi của bạn, tôi không quan tâm đến phòng khiêu vũ của Nhà Trắng và việc trồng lại cỏ trong Vườn Hồng. Cuộc bầu cử này là về tương lai, không phải quá khứ - về nhà ở giá cả phải chăng, không phải Nhà Trắng.”
Nhưng những chuyện nhỏ nhặt mang tính biểu tượng này chỉ là cái cớ cho những lựa chọn thực chất quan trọng hơn nhiều mà các chính trị gia thời hậu Trump phải đối mặt.
Đối với một đảng viên Dân chủ, việc cam kết chấm dứt các hành vi lạm dụng của các sĩ quan ICE là điều dễ dàng. Khó trả lời hơn là liệu người kế nhiệm có tiếp tục các chính sách biên giới của Trump, vốn gần như đã ngăn chặn hoàn toàn việc vượt biên trái phép, hay một tổng thống mới sẽ có những sửa đổi cụ thể nào đối với các chính sách đó.
Một năm sau khi Donald Trump bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai của mình với bài phát biểu nhậm chức khẳng định rằng ông “được Chúa cứu rỗi để làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”, một cách để đo lường ảnh hưởng của ông là nhìn về phía trước hai năm nữa.
Vào tháng 1 năm 2028, đảng Dân chủ sẽ ở giữa cuộc tranh cử không chỉ để trở thành ứng cử viên tổng thống mà còn để thực hiện một nhiệm vụ từ lịch sử: Kết thúc Thời khắc Trump.
Đó là một thời gian dài. Giả sử ông ấy phục vụ hết nhiệm kỳ, đến tháng 1 năm 2029, Trump sẽ là nhân vật thống trị trong chính trường Mỹ của thế kỷ này lâu hơn (14 năm) so với nhân vật chính trị thống trị của thế kỷ 20 (FDR, trong 12 năm). Trump đang trên đà thay đổi bản chất của chính phủ Mỹ và mối quan hệ của đất nước này với thế giới một cách sâu sắc hơn bất kỳ người tiền nhiệm nào trong nhiều thập kỷ qua.
Vậy thì các đảng viên Dân chủ — những người đang tuyệt vọng muốn kết thúc một chương mà họ coi là một tai nạn bi thảm của lịch sử — sẽ nói về điều gì? Họ sẽ có lựa chọn nào: Nói về Trump. Hoặc, ngược lại, cố gắng một cách có ý thức và phi lý để không nói về Trump.
Tầm ảnh hưởng của các chính sách của Trump và cách thức thực hiện gây rối loạn của ông gần như chắc chắn sẽ chi phối chiến dịch tranh cử và nhiệm kỳ đầu tiên của người kế nhiệm ông — có lẽ còn hơn thế nữa nếu người đó là đảng viên Dân chủ hơn là đảng viên Cộng hòa. Theo nghĩa này, Trump sẽ có nhiệm kỳ thứ ba ngay cả khi ông không thực sự coi thường Hiến pháp, như những người chỉ trích ông nghi ngờ, và cố gắng tiếp tục tại vị.
Một số đảng viên Dân chủ sẽ hướng đến việc khôi phục mang tính biểu tượng sự bình thường hậu Trump. “Tôi cam kết ở đây tại New Hampshire, một tiểu bang giáp ranh với tiểu bang của JFK, rằng tôi sẽ khôi phục tên tuổi và danh dự của Trung tâm Kennedy ngay ngày đầu tiên.” Điều đó cũng hợp lý. Nhưng nhiệm vụ sửa chữa những gì mà đảng Dân chủ và nhiều người khác tin là hành động phá hoại của Trump có nghĩa là ngày đầu tiên của vị tổng thống đó sẽ mang một cái nhìn hướng về quá khứ — và có lẽ cả tháng đầu tiên và năm đầu tiên cũng vậy, tùy thuộc vào việc vị tổng thống mới sẽ chọn giải quyết vấn đề đến mức nào.
Liệu sẽ có những sắc lệnh hành pháp phá bỏ Khải Hoàn Môn, hay còn gọi là Khải Hoàn Môn Trump, một công trình mà các nhà phê bình coi là sự khiêu dâm về kiến ​​trúc mà tổng thống đang lên kế hoạch xây dựng gần lối vào Nghĩa trang Quốc gia Arlington? Còn các căn cứ quân sự được đặt tên theo những người thuộc Liên minh miền Nam, bị xóa bỏ dưới thời Biden nhưng được khôi phục dưới thời Trump thì sao? Đừng quên Vịnh Mỹ và Bộ Chiến tranh.
Vậy thì đảng Dân chủ — đang tuyệt vọng muốn kết thúc một chương mà họ coi là một tai nạn bi thảm của lịch sử — sẽ nói về điều gì? Họ sẽ có lựa chọn nào: Nói về Trump. Hoặc, ngược lại, cố gắng một cách tự giác và không khả thi để không nói về Trump.
Tầm ảnh hưởng của các chính sách của Trump và cách thức thực thi gây rối loạn của ông gần như chắc chắn sẽ chi phối chiến dịch tranh cử và nhiệm kỳ đầu tiên của người kế nhiệm ông — có lẽ còn hơn thế nữa nếu người đó là đảng viên Dân chủ hơn là đảng viên Cộng hòa. Theo nghĩa này, Trump sẽ có nhiệm kỳ thứ ba ngay cả khi ông không thực sự coi thường Hiến pháp, như những người chỉ trích ông nghi ngờ, và cố gắng tiếp tục nắm quyền.
Một số đảng viên Dân chủ sẽ hướng đến việc khôi phục mang tính biểu tượng sự bình thường hậu Trump. “Tôi cam kết ở New Hampshire, một tiểu bang giáp ranh với tiểu bang của JFK, rằng tôi sẽ khôi phục tên tuổi và danh dự của Trung tâm Kennedy ngay ngày đầu tiên nhậm chức.” Điều đó nghe có vẻ hợp lý. Nhưng nhiệm vụ sửa chữa những gì mà đảng Dân chủ và nhiều người khác tin là sự phá hoại của Trump có nghĩa là ngày đầu tiên của vị tổng thống đó sẽ mang một cái nhìn hướng về quá khứ — và có lẽ cả tháng đầu tiên và năm đầu tiên cũng vậy, tùy thuộc vào việc vị tổng thống mới sẽ chọn sửa chữa đến mức nào trong danh sách những việc cần làm. Liệu sẽ có sắc lệnh hành pháp nào phá bỏ Khải Hoàn Môn, hay còn gọi là Khải Hoàn Môn Trump, một công trình mà giới phê bình coi là sự khiêu dâm về kiến ​​trúc mà tổng thống đang lên kế hoạch xây dựng gần lối vào Nghĩa trang Quốc gia Arlington? Còn các căn cứ quân sự được đặt tên theo Liên minh miền Nam, bị xóa bỏ dưới thời Biden nhưng được khôi phục dưới thời Trump thì sao? Đừng quên Vịnh Mỹ và Bộ Chiến tranh.
Chắc chắn một số đảng viên Dân chủ sẽ chọn cách bỏ qua những trận chiến mang tính biểu tượng này và kiểu bới móc những vết thương văn hóa mà chúng đại diện. “Với tất cả sự tôn trọng đối với câu hỏi của bạn, tôi không quan tâm đến phòng khiêu vũ của Nhà Trắng và việc trồng lại cỏ trong Vườn Hồng. Cuộc bầu cử này là về tương lai, không phải quá khứ - về nhà ở giá cả phải chăng, không phải Nhà Trắng.”
Nhưng những chuyện nhỏ nhặt mang tính biểu tượng này chỉ là cái cớ cho những lựa chọn thực chất quan trọng hơn nhiều mà các chính trị gia thời hậu Trump phải đối mặt.
Đối với một đảng viên Dân chủ, việc cam kết chấm dứt các hành vi lạm dụng của các sĩ quan ICE là điều dễ dàng. Khó trả lời hơn là liệu người kế nhiệm có tiếp tục các chính sách biên giới của Trump, vốn gần như đã ngăn chặn hoàn toàn việc vượt biên trái phép, hay một tổng thống mới sẽ có những sửa đổi cụ thể nào đối với các chính sách đó.

Thursday, February 19, 2026

VÀNH ĐAI 'sắc' ĐƯỜNG CỦA TẬP ĐANG CHẾT DẦN!!!

NGÔN TỪ GIẢ NHÂN NGHĨA LỪA LỌC LƯƠN LẸO ĐỐI NGOẠI

LỐI CAI TRỊ BẤT NHÂN VÔ ĐẠO ĐỘC ÁC NỘI ĐỊA
Hoàng hôn với ngày đang tàn của “Vành đai với con đường Tập”
Australia chính thức dẹp bỏ BRI của Tập
Dã tâm tham vọng của đảng cộng sản Tầu (CCP) là hướng tới vị trí thống trị thế giới trong các vấn đề toàn cầu, là đưa ra sáng kiến mạnh dạn tung tiền thúc đẩy kế hoạch Vành đai và Con đường Đồng thời thiết lập mạng lưới thương mại tập trung vào Tầu Cộng Đại Lục, thúc đẩy quá trình “toàn cầu hóa”, chống lại sự kiểm soát nền kinh tế thế giới của các nước tư bản phương Tây do Hoa Kỳ đứng đầu. CCP đang cố gắng xây dựng một hệ thống kinh tế và thương mại quốc tế mới, nơi Tầu Cộng chiếm vị trí là “công xưởng thế giới”.
Chuyên gia Peter Skurkiss với nhiều bài viết trên American Thinker đã đưa ra dự đoán về sự thất bại của dự án “Vành đai Con đường (BRI)” của CCP (Tầu cộng) từ những yếu điểm nội tại của quốc gia tham vọng này.
“Vành đai Con đường” (BRI = Belt Road Initiative) là nỗ lực hai gọng kìm của Tầu Cộng nhằm xây dựng một Con đường tơ lụa mới. Gọng kìm đầu tiên là vành đai kinh tế như Con đường tơ lụa trên đất liền. Cái còn lại là Con đường tơ lụa trên biển. Cả hai đang được thực hiện đồng thời và được cho là một trong những dự án cơ sở hạ tầng tham vọng nhất của Tầu Cộng được con người thực hiện.
BRI được dự định là một mạng lưới rộng lớn gồm đường sắt, hải cảng, đường ống dẫn dầu, khí đốt, và đường xe lửa cao tốc được xây dựng bởi các công ty và nhân công người Hoa. Tầu Cộng cũng muốn xây dựng tới năm mươi đặc khu kinh tế dọc theo Con đường tơ lụa được mô phỏng theo Đặc khu kinh tế Thâm Quyến của Tàu. Hơn một nghìn tỷ đô la dự kiến sẽ chi cho các dự án này vào năm 2027. Cho đến nay, 60 quốc gia đã ghi tên BRI hoặc bày tỏ sự quan tâm đến việc tham gia.
Skurkiss cho rằng, hầu hết các quốc gia liên quan đến BRI đều là những nước ngheo hoặc đang phát triển. Họ đang tìm kiếm nguồn tài chính (vốn vay) của Tầu Cộng cho cơ sở hạ tầng với hy vọng thúc đẩy nền kinh tế lạc hậu của mình. Nhưng Tầu Cộng không chỉ “đánh bắt những nước dưới đáy”. Họ đã nhắm vào mục tiêu là các quốc gia ở Nam và Trung Âu. Vào tháng 3 năm nay, Ý đã trở thành quốc gia phát triển và là thành viên G-7 đầu tiên tham gia BRI.
Skurkiss phân tích, BRI được rao bán như một kế hoạch kinh tế đôi bên cùng có lợi, tuy nhiên, các nhà phê bình coi đó là một phương tiện để Tầu Cộng tăng cường sức mạnh chính trị, củng cố vị thế quân sự và tìm kiếm các thị trường mới. Thông qua BRI, Tầu Cộng hy vọng không gì khác hơn là xây dựng lại cán cân quyền lực địa chính trị và tiến tới khẳng định mình trên toàn thế giới.
Liệu các quốc gia trong BRI có nghĩ đến điểm bất lợi của việc tham gia hay không. Mối quan tâm được bàn tán nhiều nhất là “bẫy nợ”. Về cơ bản, Tầu Cộng cho vay tiền dự án cơ sở hạ tầng, nhưng quốc gia nhận vốn cuối cùng sẽ mắc vào một khoản nợ lớn. Sau đó, Tầu Cộng hoặc lấy một số tài sản thực tế từ nước này hoặc đạt được các nhượng bộ ngoại giao và/hoặc quân sự.
“Đây là chủ nghĩa thực dân xuất cảng ý thức hệ của đảng cộng sản Tầu rất thâm độc. Một ví dụ là Bắc Kinh đã nắm quyền kiểm soát cảng lớn nhất của Kenya vì các khoản vay chưa trả được của quốc gia này”.
“Ngoài ra còn có một vấn đề khác. Khi quan sát Tầu Cộng không qua lăng kính màu hồng, người ta thấy rằng đó không chỉ là một quốc gia vô luân mà là một quốc gia phi đạo đức, không tôn trọng nhân quyền”, nhà bình luận Peter Skurkiss cho hay.
Ngoài những điều như chính sách một con của Tầu Cộng, đôi khi khiến phụ nữ bị ép buộc phải phá thai, sau đây là bốn ví dụ khác để chứng minh quan điểm này.
Đầu tiên, Xâm phạm nhân quyền, sử dụng kỹ thuật công nghệ hiện đại để giám sát con người và kiểm soát hành vi của họ
Tờ Business Insider viết: “Tầu Cộng đang thiết lập một hệ thống giám sát rộng lớn để theo dõi từng người trong số 1.4 tỷ công dân của họ, bằng việc sử dụng nhận dạng khuôn mặt từ cả những người đi bộ trên đường, buộc mọi người phải tải xuống ứng dụng có thể truy cập tất cả ảnh trên điện thoại thông minh của họ”.
Sự phát triển của công nghệ giám sát của Tầu Cộng xuất hiện khi nhà nước tung ra một “hệ thống tín dụng xã hội” khổng lồ, xếp hạng công dân về hành vi của họ, và đưa ra phần thưởng lẫn hình phạt tùy thuộc vào điểm số của họ.
“Đây là một hành động mà chúng ta chỉ có thể thấy trong các tác phẩm khoa học viễn tưởng. Bao lâu nữa Tầu Cộng sẽ xuất khẩu căn bệnh ung thư này ra ngoài biên giới?”, Peter Skurkiss lo ngại.
Thứ hai, cai trị tàn nhẫn độc ác; Tầu Cộng ngày nay điều hành rất nhiều các trại tập trung
Ông Skurkiss cho biết, tại Tầu Cộng, “các nhà chức trách đã bắt giữ hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ, người Kazakhstan, người Slovak, Hui, và những người theo tôn giáo như Hồi giáo, Kitô hữu, học viên Pháp Luân Công và một số công dân nước ngoài khác. Khi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nêu lên vấn đề này, Tầu Cộng đã bác bỏ các trại tập trung bí mật và gọi đó là ‘trường nội trú’”.
Thứ ba, sự vô nhân đạo: Thu hoạch nội tạng từ các tù nhân chính trị
“Một nguồn cung cấp nội tạng tươi đặc biệt phong phú cho ngành cấy ghép tạng của Tầu Cộng trong những năm gần đây là các học viên Pháp Luân Công, những người tu luyện tâm tính theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn và những bài tập cải thiện thân thể. Họ bi tuyên bố là tà giáo vào năm 1999 bởi tên tổng bí thư Giang Trạch Dân. Hàng trăm ngàn, có lẽ hàng triệu người, của nhóm đã bị bắt và biến mất vào một mạng lưới rộng lớn các nhà tù bí mật và họ không bao giờ được nhìn thấy nữa”, ông Skurkiss cho biết.
Thu hoạch nội tạng là một ngành kinh doanh đang bùng nổ ở Tầu Cộng, và họ nắm giữ phần cung rất linh hoạt. Khi có một khách du lịch y tế có nhu cầu, đồng nghĩa với một tù nhân chính trị trẻ phù hợp sẽ được lựa chọn. Sau đó anh ta bị xử tử và trong vài giờ, một cơ quan nội tạng mới – có thể là phổi, tim, thận hoặc bất cứ thứ gì – sẽ được ghép cho khách hàng.
“Các quốc gia ký kết với BRI có thể hợp lý hóa hành vi vô nhân đạo của Tầu Cộng bằng cách nói rằng những vấn đề đó là nội bộ đối với Tầu Cộng và nó không liên quan đến họ. Đó là cái nhìn thiển cận. Nếu Trung Cộng đối xử với chính người dân của mình một cách vô nhân đạo, hãy tưởng tượng họ sẽ đối với người ngoài như thế nào khi thời điểm thích hợp”, Skurkiss cho hay.
Ông cũng bổ sung cho quan điểm của mình rằng, người Tầu Cộng là những kẻ phân biệt chủng tộc bằng cách trích dẫn lời Gordon Chang đã viết trong cuốn “Sự vĩ đại của nước Mỹ”:
“Các học giả Tầu Cộng ủng hộ quan niệm về sự tách biệt của Tầu Cộng bằng thuyết tiến hóa mang tên “người Bắc Kinh”, khi cho rằng người Tầu Cộng không có chung một tổ tiên với phần còn lại của loài người. Lý thuyết về sự tiến hóa độc đáo này của người Tầu Cộng, không có gì đáng ngạc nhiên, củng cố quan điểm phân biệt chủng tộc”.
Do hậu quả của phân biệt chủng tộc, nhiều người ở Tầu quốc, bao gồm cả các quan chức, “tin rằng họ khác biệt về mặt chủng tộc và hoàn toàn vượt trội so với phần còn lại của nhân loại”, Fei-Ling Wang, tác giả của cuốn “Trật tự Tầu Cộng: Trung tâm, Đế chế thế giới và bản chất sức mạnh Tầu Cộng” (The China Order: Centralia, World Empire, and the Nature of Chinese Power) đã viết.
Thứ tư, thương mại lừa lọc lươn lẹo
Cầm quyền Tầu Cộng đã lừa dối trong mọi thỏa thuận mà họ đã ký kết. Khi họ thực hiện điều này một cách nhất quán với ngay cả cường quốc như Hoa Kỳ, thì sẽ không có một bước nhảy vọt nào trong logic để tưởng tượng Tầu Cộng sẽ đối phó với các nước yếu kém một cách tử tế hơn.
Tầu Cộng đang cho các nước mong muốn được vay để tham gia BRI uống mật ong. Nhưng sớm hay muộn những người tham gia BRI sẽ được nếm trải thực tế. Đừng ngạc nhiên nếu một quốc gia từ bỏ thỏa thuận với Tầu Cộng vì các dự án cơ sở hạ tầng BRI đã không mang lại đúng lợi ích như dự án đã hứa hẹn.
“Điều này sẽ không xảy ra ngay lập tức, nhưng cuối cùng nó sẽ xảy ra. Bản chất của con người là như vậy, BRI không thể được duy trì lâu dài”, ông Skurkiss kết luận.
Sự thật đang diễn ra!
Philippines từ bỏ ‘Vành đai và Con đường’, mong Mỹ, Nhật tiếp quản các dự án đường sắt
Úc dẹp bỏ các dự án BRI từ tiểu bang Victoria không bán đất tại Tasmania
Vành đai và con đường’ thất bại tại châu Phi: Tanzania dừng dự án cảng tỷ đô!
Ý – Tây ban Nha - Pháp rút khỏi Sáng kiến Vành đai & Con đường của Tập . . . v..v
Thật ra, sáng kiến “Vành đai và Con đường” (BRI) của Tầu Cộng đã có mầm mống thất bại từ khi mới hình thành. Tháng 5/2017, tại Hội nghị Thượng đỉnh Bắc Kinh có 100 quốc gia tham dự, nhưng nhiều nước lớn ở châu Âu từ chối ký vào bản thông cáo chung - không hợp tác với BRI.
Lý do là, các nước này lo ngại văn bản này không quan tâm đúng mức đến các chuẩn mực về môi trường, về các tiêu chuẩn xã hội, không bảo đảm tính minh bạch mỗi khi các cơ quan nhà nước gọi thầu.
Độc Chủ Tập gây hoài nghi khi tuyên bố chi 1.000 tỷ USD cho tham vọng này và đúng như quan ngại của Âu châu, sau 4 năm, không ai biết Bắc Kinh đã chi bao nhiêu, thành quả mang lại ra sao, chỉ thấy những vụ vỡ nợ, làn sóng phản đối liên quan đến BRI ngày một nhiều.
Trường hợp của Sri Lanka phải nhượng quyền sử dụng cảng Hambantota cho Tầu Cộng chỉ là bề nổi. Thực tế, BRI đã bắt đầu chấm dứt ở nhiều quốc gia khác.
Mặc dù Ấn Độ từ chối BRI nhưng Bắc Kinh vẫn cố chấp quy hoạch thành phố Kolkata là một điểm nút trong hành trình của Con đường Tơ lụa trên Biển, cả trước và sau khi New Dehli mạnh mẽ bác bỏ sáng kiến này.
Con đường này xuất phát từ Tây An (Tầu Cộng) tiến vào trung tâm châu Á, kéo sang phía Tây, quá cảnh ở Nga trước khi đến châu Âu, một nhánh của nó rẽ sang châu Phi, cắt một phần Ấn Độ Dương bao trùm Ấn Độ trước khi vòng qua Đông Nam Á và trở lại Phúc Châu (Tầu Cộng) tạo thành vòng tròn khép kín có diện tích hàng chục triệu km2.
Tầu Cộng đã vẽ ra con vòng cung khôn ngoan nhất để phong tỏa toàn bộ những khu vực có vị trí chiến lược ở châu Á - Thái Bình Dương - Ấn Độ Dương. Trong không gian khổng lồ này chứa đựng tới 65% dân số thế giới, 1/3 GDP toàn cầu và vận chuyển 1/4 hàng hóa và dịch vụ thế giới.
Chuyên gia phụ trách bộ phần đầu tư tại Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng châu Á (AIIB) tiết lộ, bản thân các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng trong BRI sẽ gần như không sinh ra lợi nhuận, nhưng chúng thúc đẩy các hoạt động sinh lời khác.
Tại châu Âu, BRI đã thất bại ở Hunggari, Thủ tướng L. Orban đã tuyên bố rút khỏi BRI vì lý do “mối quan hệ đối tác với công ty Tầu Cộng sẽ không đi đến đâu cả”.
Israel, Australia lần lượt “rút êm” bằng cách giao các dự án hạ tầng tỷ đô cho công ty trong nước, hoặc đối tác phương Tây thay vì Tầu Cộng, hiện có 8 quốc gia bên bờ vực “mất khả năng thanh toán” vì BRI.
Nếu như ở thế kỷ 20, Mỹ chủ trương toàn cầu hóa bằng xuất khẩu dân chủ, chiến tranh vũ trang, áp đặt công nghệ, tài chính, thiết lập đồng minh thì hiện nay Tầu Cộng dùng phiên bản toàn cầu hóa bằng bê tông, nhựa đường, sắt thép,…
Cách toàn cầu hóa của Bắc Kinh xem ra êm ái hơn Mỹ, nhưng tại sao nó để lại quá nhiều tai tiếng? Vì sao nhiều quốc gia lo ngại khi Tầu Cộng trỗi dậy? Đây là những vấn đề thuộc về lịch sử, ý chí của Tầu Cộng hiện đại, tính chất và động cơ thật sự của BRI. Hạ hồi phân giải!
Đương nhiên, BRI sinh ra trong bối cảnh rất hợp lý, khi trục chính của kinh tế - thương mại toàn cầu đang sắp xếp lại, quyền lực Mỹ sụt giảm, trung tâm tăng trưởng dịch chuyển về châu Á.
Suy cho cùng, lợi ích quốc gia quyết định tất cả, một khi lợi ích không hài hòa - BRI thất bại chỉ là sớm muộn mà thôi. Mặt khác, Tầu Cộng hiện nay bị cạnh tranh quyết liệt bởi Mỹ và đồng minh.
Bối cảnh rất khác với thế kỷ 20, khi đó thế chiến II vừa kết thúc, tất cả kiệt quệ nên chỉ còn một cường quốc là Mỹ phải đưa ra những sách lược Marshall đầu tư hàng tỷ dollars để khôi phục kinh tế Châu Âu ngay cả Liên Sô (phải chiu ơn Mỹ) và trật tự toàn thế giới.
Ngay nay, chẳng có quốc gia nào để Tầu Cộng Tập thâu tóm, ngoài những nước chậm tiến nghèo khốn dễ để Tầu cộng bắt nạt thu gom nợ bằng tài nguyên và cảng biển!

Thursday, January 29, 2026

KẾ HOẠCH XÂM CHIẾM THÔN TÍNH ĐÀI LOAN 2027 BỊ BỂ DĨA


Tập nhất quyết muốn hoàn thành một việc lớn, đó là thôn tính Đài Loan năm 2027 . Việc này chủ yếu dựa vào hai quân chủng lớn là Lực lượng Hoả tiễn và Hải quân. Tuy nhiên, điều thú vị là khi nắm quyền lực trong tay, ông lại lo ngại bị đe dọa quyền lực, nên đã thanh trừng quy mô lớn đối với lực lượng này. Không ngờ, do vấn đề quyền lực của chính mình, các đối thủ chính trị của ông đã lên nắm quyền, và lại tiếp tục thanh trừng những người thân tín và cốt cán của Tập, đặc biệt là trong hệ thống Hải quân.


NHƯNG:
Tin mới nhất về vụ Trương và Lưu
KẾ HOẠCH NÀY SẼ RA SAO>????
Tổng Tham mưu trưởng, tướng Lưu Chấn Lập bị bắt giữ. Phó Tổng Tham mưu trưởng, tướng Chu Thanh Lăng bị cách chức. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung tướng Cảnh Kiến Phong thuộc Không quân bị cách chức. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung tướng Trương Chân Trung thuộc Lực lượng Tên lửa bị bắt giữ. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung tướng Tào Thanh Phong bị bắt giữ. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung đô đốc Vũ Hưng Phong thuộc Hải quân bị cách chức.
Sau khi Trương Chân Trung bị bắt, Vũ Hưng Phong được thăng chức từ Trợ lý Tổng Tham mưu trưởng lên Phó Tổng Tham mưu trưởng. Trong Ban Tham mưu Quân ủy Trung ương khóa 20, một Tổng Tham mưu trưởng và năm Phó Tổng Tham mưu trưởng đều đã ra đi.
Ngày hôm nay, 29/1/2026, người phát ngôn Bộ Quốc phòng Tầu cộng Tưởng Bân cho biết việc kiên quyết điều tra, xử lý Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập là thành quả to lớn mà cuộc đấu tranh chống tham nhũng của Đảng Cộng sản Tầu và quân đội Tầu cộng đạt được, có ý nghĩa quan trọng đối với việc giành thắng lợi trong trận đánh then chốt, trận đánh lâu dài và trận đánh tổng thể của công cuộc chống tham nhũng trong quân đội.

Ngày 28/11/25, Bộ Quốc phòng Tầu cộng xác nhận rằng ông Miêu Hoa (Miao Hua), Chủ nhiệm Bộ Công tác Chính trị Quân ủy Trung ương Tầu cộng, bị tình nghi phạm tội nghiêm trọng và đã bị đình chỉ công tác chờ điều tra. Nhưng phía Bắc Kinh phủ nhận thông tin truyền thông Anh, nói rằng Bộ trưởng Quốc phòng Đổng Quân (Dong Jun) không bị điều tra về tội tham nhũng.
Ngoại giới phân tích rằng sự kiện ông Miêu Hoa, người từng là thân tín của nhà lãnh đạo Tầu cộng Tập Cận Bình, bị đình chỉ, cho thấy sức mạnh quân đội của ông Tập bị suy yếu. Cuộc điều tra về Bộ trưởng Quốc phòng Đổng Quân có liên quan đến Miêu Hoa. Việc liên tiếp 3 Bộ trưởng quốc phòng Tầu cộng gặp rắc rối lớn trong thời gian gần đây càng làm nổi bật những thách thức mà ông Tập có thể gặp phải trong kế hoạch xâm chiếm Đài Loan vào năm 2027.

Theo nguồn tin không chính thức không thuộc cầm quyền Tầu cộng, những người yêu cầu được giấu tên vì lý do an toàn, sau cuộc thanh trừng Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trương Hựu Hiệp và Ủy viên Quân ủy Trung ương Lưu Chấn Lập, người đồng thời đứng đầu Bộ Tham mưu Liên hợp (cơ quan kế thừa Bộ Tổng Tham mưu trước cải cách quân đội năm 2016).
Các nguồn tin thân cận với các quan chức cấp cao của ĐCSTQ nói với The Epoch Times rằng hai ông này đã bị bí mật giam giữ và đặt trong tình trạng biệt lập hoàn toàn tại một địa điểm được canh phòng nghiêm ngặt ở quận Xương Bình, Bắc Kinh.

Nhiều nguồn tin cho biết đánh giá chính trị sơ bộ đối với hai ông này, không tập trung vào các vi phạm kỷ luật hay pháp luật thông thường, mà xoay quanh cáo buộc rằng họ tìm cách “chia rẽ Quân ủy Trung ương” — một tội danh trực tiếp thách thức Chủ tịch Quân ủy Trung ương và quyền chỉ huy tối cao của quân đội.

Trong bối cảnh của CCP, một cáo buộc như vậy đẩy vụ việc lên cấp độ chính trị cao nhất có thể.
Chủ tịch Quân ủy Trung ương hiện nay là lãnh đạo Tầu Tập Cận Bình.
Dấu hiệu của cuộc thanh trừng
Trong nội bộ CCP, những cáo buộc như “chia rẽ Đảng” hoặc “chia rẽ ban lãnh đạo trung ương” là cực kỳ hiếm hoi và chỉ dành cho những nhân vật bị coi là mối đe dọa thực chất đối với cấu trúc quyền lực cốt lõi. Những nhãn mác này thường không được nêu rõ trong các văn kiện công khai, nhưng lại mang sức nặng quyết định trong nội bộ. Ý nghĩa chính trị thực sự thường chỉ trở nên rõ ràng qua cách mà chế độ xử lý vụ việc sau đó.

Cách CCP đối xử với cựu Tổng Bí thư Triệu Tử Dương sau năm 1989, là một tiền lệ lịch sử cho kiểu phán xét chính trị mờ ám nhưng có hậu quả sâu rộng này. Ông Triệu Tử Dương từng được xem là một lãnh đạo cải cách trong CCP trước Thảm sát Quảng trường Thiên An Môn năm 1989, nhưng ông đã bị cách chức và quản thúc tại gia ngay trong năm đó cho đến khi qua đời vào năm 2005
Quân đội Tầu cộng được đặt trong tình trạng báo động cao
Một nguồn tin nội bộ quân đội Tầu cộng am hiểu tình hình nói với The Epoch Times rằng cách xử lý đối với Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập đã gây chấn động khắp PLA.

Theo nguồn tin này, các sĩ quan trung và cao cấp tại nhiều đơn vị đã được lệnh "cấm quân", hủy nghỉ phép, dừng các kế hoạch di chuyển, và luôn trong trạng thái sẵn sàng. Đồng thời, hệ thống chỉ huy và tuyên truyền của quân đội cũng bị siết chặt, tạo ra bầu không khí căng thẳng cao độ.

Trương nằm ở tầm ảnh hưởng đặc biệt của ông ta trong quân đội. Là một cựu chiến binh của Chiến tranh Việt Nam – Tầu cộng năm 1979, Trương đã dành hàng chục năm để xây dựng các mạng lưới cá nhân dựa trên kinh nghiệm và thâm niên chung hơn là chỉ dựa vào quyền lực thể chế. Loại “quyền lực dựa trên uy tín” đó vẫn tồn tại ngay cả sau khi Tập củng cố quyền kiểm soát lực lượng vũ trang. Như vậy Trương là 1 trong những tướng linh hiếm hoi của Tầu cộng có kinh nghiêm chiến đấu trong thực chiến!

Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) có trụ sở ở Washington, gần đây đã đưa ra một báo cáo cho biết rằng năm 2025 sẽ đánh dấu 20 năm Trung Quốc ban hành Luật Chống ly khai và ĐCSTQ có thể sửa đổi luật vào thời điểm đó để cung cấp cơ sở pháp lý cho việc xâm chiếm Đài Loan. Mới đây, sau khi Bắc Kinh công bố cuộc tập trận quân sự “Liên hợp lợi kiếm 2024B” (“United Sword-2024B”) quanh Đài Loan, Tập Cận Bình đã tới tỉnh Phúc Kiến và nói về hội nhập xuyên eo biển.

Có nhiều phân tích từ ngoại giới cho rằng ông Tập đang tăng cường chuẩn bị tấn công Đài Loan. Vào tháng 2 năm ngoái, Giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ CIA – ông William Burns – cho biết ông Tập Cận Bình đã ra lệnh cho quân đội chuẩn bị tấn công Đài Loan vào năm 2027, nhưng chưa quyết định thời điểm xâm lược.
Tập nhất quyết muốn hoàn thành một việc lớn, đó là thôn tính Đài Loan. Nguyên nhân ông có thể mở cuộc xâm lược Đài Loan chủ yếu dựa vào hai quân chủng lớn là Lực lượng Hoả tiễn và Hải quân. Tuy nhiên, có một hiện tượng rất thú vị, đó là khi ông Tập nắm quyền lực trong tay, ông lo ngại rằng Lực lượng hoả tiễn sẽ đe dọa vị trí quyền lực của mình, vì vậy ông đã thanh trừng quy mô lớn đối với lực lượng này. Không ngờ, do vấn đề quyền lực của chính mình, các đối thủ chính trị của ông đã lên nắm quyền, và lại tiếp tục thanh trừng những người thân tín và cốt cán của ông Tập, đặc biệt là trong hệ thống Hải quân.
Các tướng lĩnh cấp cao lần lượt ngã ngựa, kế hoạch xâm chiếm Đài Loan vào năm 2027 của Tập còn có thể thực hiện hay đang bị "bể dĩa"
Như vậy “Sau hai đợt thanh trừng này, tôi cho rằng sức mạnh của hai quân chủng này cốt lõi có thể không đủ khả năng để chuẩn bị cho cuộc tấn công Đài Loan trước năm 2027”, nói khác đi chuyện dánh chiếm Đài Loan theo ý muốn của Tập đã bể kế hoạch vì không còn có sự hiệp nhất đoàn kết quân - dân - chính!!!!


Cong Hinh Pham

Wednesday, January 28, 2026

THẮNG LÀM VUA THUA LÀM GIẶC!

Xi - Zhang diệt nhau đứa nào chết!

Những ngày gần đây một cơn bão ngầm khủng đã xẩy tại hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của quân đội Tầu cộng (PLA) đang trong tình trạng khủng khoang rất nghiem trọng.
Vụ thanh trừng vị tướng quân đội cấp cao nhất của Tầu cộng, Trương Hựu Hiệp, Ủy viên Bộ Chính trị, cùng một tướng quân đội cấp cao khác là ông Lưu Chấn Lập, Ủy viên Quân ủy Trung ương, vào cuối tuần rồi đã đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về nguyên nhân dẫn đến cuộc đấu đá quyền lực trong giới tinh hoa nước này.
Ông Trương Hựu Hiệp, 75 tuổi, là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương (CMC) - cơ quan của Đảng Cộng sản Tầu cộng do độc chủ Tập đứng đầu, kiểm soát cả lực lượng quân đội.
CMC, thường gồm khoảng bảy người, nay chỉ còn lại hai thành viên - Tập Cận Bình và tướng Trương Thăng Dân, một điều mà các nhà quan sát nói là chưa từng có tiền lệ.
Tất cả những người khác đã bị hạ bệ trong chiến dịch "chống tham nhũng" sau các đợt bắt giữ trước đó.
Các gia tộc đỏ đang dấu đá chiếm quyền kiểm soát Tầu quốc!
Phần I: Các “gia tộc đỏ” sẽ chọn phe ra sao?
Cuộc đối đầu quyền lực giữa Tập Cận Bình và Trương Hựu Hiệp đã trở thành màn sinh tử quyết liệt, cân sức và nguy hiểm bậc nhất trong lịch sử nội bộ ĐCSTQ kể từ khi chế độ này được thành lập. Kết cục của nó không chỉ định hình tương lai chính trị Tầu cộng, mà thậm chí có thể trở thành giọt nước tràn ly làm sụp đổ toàn bộ cấu trúc quyền lực hiện nay của cộng đảng Tầu.
Chính vì vậy, từng diễn biến của cuộc đấu này đều cần được theo dõi sát sao, và mọi phán đoán đều phải điều chỉnh linh hoạt theo thực tế đang thay đổi từng ngày.
Tờ Wall Street Journal, thông qua các kênh truyền thông Đảng ở hải ngoại, đã chính thức gán cho Trương Hựu Hiệp tội danh “phản bội - đầu hàng – kẻ thù” – chiếc mũ quen thuộc mà nhiều ngưởi từng bị chụp mũ trong quá khứ nhất là cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ và minh bạch kinh tế tài chính của phong trào sinh viên học sinh gay ra cuộc thảm sát đẫm máu tai Thiên An Môn 1989.
Điều này cho thấy hai bên đã xé toang mọi lớp ngụy trang, cuộc chơi sinh tử “được ăn cả, ngã về không” chính thức bắt đầu.
Dư luận từng nhấn mạnh: lần này hoàn toàn khác với những đợt thanh trừng tướng lĩnh trước đây của Tập Cận Bình. Trước kia là “bắt gà con”, còn lần này là đâm lê đối đầu. Hai bên đều đã vào thế lưng dựa vực sâu, sẽ tung ra mọi lá bài có trong tay. Vì vậy, cuộc quyết đấu này mới chỉ ở hồi mở màn, phía trước còn vô số biến số, và hươu chết về tay ai vẫn chưa thể kết luận.
Những yếu tố then chốt quyết định cục diện Xi =/=Zhang
Bao gồm nhưng không giới hạn ở:
- Các gia tộc đỏ sẽ đứng về phía nào
- Ai thực sự kiểm soát súng đạn
- Dân ý cuối cùng nghiêng về bên nào
- Cục diện quốc tế biến động ra sao
- Và lựa chọn cuối cùng của Tổng thống Trump
Trong phần này, trước hết cần bàn về câu hỏi căn bản nhất: các gia tộc đỏ sẽ chọn phe thế nào?
Trên thực tế, Tầu cộng vẫn là một nhà nước do gia tộc đỏ kiểm soát. Những người khác, về bản chất, chỉ là nhân vật phụ. “Gia tộc đỏ” ở đây là các gia đình công thần thế hệ đầu lập quốc; các gia đình lãnh đạo các đời sau chỉ có thể xem là xếp sau.
Dưới đây là 10 gia tộc đỏ vẫn còn thực lực đáng kể (không tính gia tộc họ Tập):
1. Gia tộc Đặng Tiểu Bình
- Đại diện: Đặng Phác Phương
- Thực trạng: Ảnh hưởng suy giảm mạnh, nhưng uy thế “lão đại đỏ” vẫn còn dư âm
- Khả năng: Bất mãn với tập quyền cực đoan của Tập? Có âm thầm ủng hộ lực lượng phản Tập?
2. Gia tộc Trần Vân
- Đầu tàu: Trần Nguyên
- Thực trạng: Kiểm soát khối tài sản quốc khố khổng lồ, đại diện phe bảo thủ
- Khả năng: Khi kinh tế đứng bên bờ sụp đổ, lợi ích bị đụng chạm, liệu có quay xe?
3. Gia tộc Diệp Kiếm Anh
- Nhân vật then chốt: Diệp Tuyển Liêm
- Thực trạng: Quân đội – tình báo – “thái tử đỏ quân phương”
- Khả năng: Cùng hệ thống quân đội với Trương Hựu Hiệp, liệu có phản ứng trước đại thanh trừng?
4. Gia tộc Giang Trạch Dân
- Đại diện: Giang Miên Hằng
- Thực trạng: Nắm viễn thông, tài lực cực lớn, tàn dư “bè phái Thượng Hải”
- Khả năng: Có phản công bằng tài sản và hồ sơ nhạy cảm?
5. Gia tộc Vương Chấn
- Đầu tàu: Vương Chi
- Thực trạng: Đế chế quân công – vũ khí, gắn bó chặt với phe Giang
- Khả năng: Gia nhập liên minh phản Tập?
6. Gia tộc Diêu Y Lâm
- Nhân vật trung tâm: Vương Kỳ Sơn
- Thực trạng: Từng là đồng minh chống tham nhũng của Tập, nay bị gạt ra rìa
- Khả năng: Sự im lặng của Vương Kỳ Sơn là biến số lớn nhất – có tái xuất?
7. Gia tộc Tăng Khánh Hồng
- Đại diện: Tăng Khánh Hồng
- Thực trạng: “Trùm” Thượng Hải, kiểm soát mạng lưới tình báo, bị đàn áp nặng
- Khả năng: Tận dụng ảnh hưởng hải ngoại để lập mặt trận phản Tập?
8. Gia tộc Hồ Cẩm Đào
- Thực trạng: Hồ Cẩm Đào đã cao tuổi, nhưng “Đoàn phái” còn đông đảo
- Khả năng: Hồ Xuân Hoa hoặc tàn dư Đoàn phái phản công?
9. Gia tộc Ôn Gia Bảo
- Thực trạng: Hình ảnh tương đối tốt, gia tộc kinh doanh lớn
- Khả năng: Đóng vai “người phát ngôn dân ý” gây sức ép chính trị?
10. Gia tộc Lý Bằng
- Đại diện: Lý Tiểu Lâm
- Thực trạng: Đế chế điện lực, bị Tập đánh cho tơi tả
- Khả năng: Có tìm cơ hội trả đũa?
Lập trường của các gia tộc đỏ có ảnh hưởng, nhưng không mang tính quyết định tuyệt đối. Trong điều kiện chưa thấy rõ cửa thắng, đa số sẽ chọn tự bảo toàn và giả chết. Tuy nhiên, không loại trừ khả năng xuất hiện nhân tố hắc mã – ví dụ hậu duệ Lưu Thiếu Kỳ, hoặc con cháu Hồ–Triệu xuất hiện nhân vật có khí phách kiểu “Hạng Vũ”.
Tóm lại, đây là một cuộc đối đầu thực sự, chứ không phải thanh trừng một chiều. Tình thế có thể đảo ngược bất cứ lúc nào.
Đang rộ tin Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trương Hựu Hiệp, cùng Ủy viên Quân ủy Trung ương, Tham mưu trưởng Bộ Tham mưu Liên hợp Quân ủy Trung ương Lưu Chấn Lập bị nghi ngờ vi phạm kỷ luật và pháp luật nghiêm trọng.
Dẫu được ẩn dưới những ngôn ngữ chính trị nhưng giới quan sát đều hiểu rằng, sự nghiệp chính trị của Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập đến đây là kết thúc, có thể trở về con số không, thậm chí là âm.
Về mối quan hệ giữa Tập Cận Bình (1953) và Trương Hựu Hiệp (1950) là một liên minh quyền lực vừa gắn bó vừa tiềm ẩn căng thẳng, phản ánh rất rõ cách Tập kiểm soát quân đội Tầu cộng (PLA).
Giai đoạn “đồng minh chiến lược” (2012–2017), khi Tập mới lên nắm quyền rất cần nhau để củng cố quyền lực. Cũng như Tập, Trương Hựu Hiệp là “thái tử đỏ” thứ thiệt. Cha là Trương Tông Tân, tướng khai quốc. Bản thân Trương từng tham chiến trong cuộc chiến tranh biên giới với Việt Nam (1979), có uy tín thực chiến hiếm hoi.
Khi Tập Cận Bình lên nắm quyền (2012), PLA vẫn chịu ảnh hưởng mạnh của Từ Tài Hậu, Quách Bá Hùng, đều là những vị có khả năng thao túng quân đội. Tập cần Trương làm điểm tựa để phá “quân đội phe cánh”, mở chiến dịch “chống tham nhũng”. Trong giai đoạn này, Trương là người của Tập, giúp Tập “đánh dọn sân”.
Đỉnh cao quyền lực của Trương nằm trong nhiệm kỳ 2 của Tập (2017–2022). Trương là trụ cột quân sự số 2 ở TQ. Trương được đưa vào Quân ủy Trung ương và là Phó Chủ tịch, phụ trách trang bị, công nghiệp quốc phòng, hiện đại hóa PLA. Trương trở thành nhân vật số 2, chỉ sau Tập. Nhưng cũng từ đây, vấn đề bắt đầu nảy sinh khi Trương quá “độc lập”, có mạng lưới riêng trong quân giới – hậu cần – công nghiệp quốc phòng.
Cha của Trương Hựu Hiệp là một đồng chí cách mạng của cha Tập Cận Bình. Tướng Trương có mối quan hệ lâu năm với ông Tập, và việc họ từng được coi là đồng minh thân cận trước những biến động gần đây có thể khiến tình hình tồi tệ hơn, bởi nảy sinh cảm giác rằng không ai được an toàn.
Trong khi Tập ngày càng đa nghi, muốn cá nhân hóa tuyệt đối quyền kiểm soát quân đội. Liên minh bắt đầu chuyển sang trạng thái cảnh giác lẫn nhau. Cần phải nói thêm, về bản chất chính trị, Tập là nhà lãnh đạo độc tài, cá nhân hóa quyền lực, nhưng không phải kiểu độc tài cảm tính, mà là độc tài có tính hệ thống, chiến lược và ý thức lịch sử rất rõ. Điều này giải thích vì sao Tập bắt tay vào thanh trừng ngầm, siết chặt, Trương bị “cô lập mềm”.
Theo nhiều nguồn tin không chính thức, rộ tin Hồ Cẩm Đào đã bị chết ngày 24/1/26 do bị thanh trừng và tiêu diệt vì đứng sau vụ âm mưu đảo chính dưới vỏ bọc y tế và quân đội vũ trang với xe tăng thiết giáp đang tín về bao vây thủ phủ Bách Kinh chưa rõ của phe nào Xi hay Zhang, và với mục đích gì!!!!?
Dưới chế độ dộc tài chuyến chế loại tin này đều đươc bưng bit kỹ lưỡng! Phải chờ xem cái "đại cục" ngả ngũ!!!!

RẤT KHÓ ĐOÁN CHO "CƠN CUỒNG NÔ OAI HÙNG" (Epic Fury)

KHAI MỞ CHIẾN TRANH MÊNH MÔNG ĐẦY HỎA MÙ CÁCH PHÁT NGÔN MẬP MỜ HÓM HỈNH TT TRUMP TUYÊN BỐ CHIẾN TRANH SẮP KẾT THÚC KHI VẪN NÓI CHƯA TẤN CÔNG...