Thursday, January 29, 2026

KẾ HOẠCH XÂM CHIẾM THÔN TÍNH ĐÀI LOAN 2027 BỊ BỂ DĨA


Tập nhất quyết muốn hoàn thành một việc lớn, đó là thôn tính Đài Loan năm 2027 . Việc này chủ yếu dựa vào hai quân chủng lớn là Lực lượng Hoả tiễn và Hải quân. Tuy nhiên, điều thú vị là khi nắm quyền lực trong tay, ông lại lo ngại bị đe dọa quyền lực, nên đã thanh trừng quy mô lớn đối với lực lượng này. Không ngờ, do vấn đề quyền lực của chính mình, các đối thủ chính trị của ông đã lên nắm quyền, và lại tiếp tục thanh trừng những người thân tín và cốt cán của Tập, đặc biệt là trong hệ thống Hải quân.


NHƯNG:
Tin mới nhất về vụ Trương và Lưu
KẾ HOẠCH NÀY SẼ RA SAO>????
Tổng Tham mưu trưởng, tướng Lưu Chấn Lập bị bắt giữ. Phó Tổng Tham mưu trưởng, tướng Chu Thanh Lăng bị cách chức. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung tướng Cảnh Kiến Phong thuộc Không quân bị cách chức. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung tướng Trương Chân Trung thuộc Lực lượng Tên lửa bị bắt giữ. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung tướng Tào Thanh Phong bị bắt giữ. Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung đô đốc Vũ Hưng Phong thuộc Hải quân bị cách chức.
Sau khi Trương Chân Trung bị bắt, Vũ Hưng Phong được thăng chức từ Trợ lý Tổng Tham mưu trưởng lên Phó Tổng Tham mưu trưởng. Trong Ban Tham mưu Quân ủy Trung ương khóa 20, một Tổng Tham mưu trưởng và năm Phó Tổng Tham mưu trưởng đều đã ra đi.
Ngày hôm nay, 29/1/2026, người phát ngôn Bộ Quốc phòng Tầu cộng Tưởng Bân cho biết việc kiên quyết điều tra, xử lý Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập là thành quả to lớn mà cuộc đấu tranh chống tham nhũng của Đảng Cộng sản Tầu và quân đội Tầu cộng đạt được, có ý nghĩa quan trọng đối với việc giành thắng lợi trong trận đánh then chốt, trận đánh lâu dài và trận đánh tổng thể của công cuộc chống tham nhũng trong quân đội.

Ngày 28/11/25, Bộ Quốc phòng Tầu cộng xác nhận rằng ông Miêu Hoa (Miao Hua), Chủ nhiệm Bộ Công tác Chính trị Quân ủy Trung ương Tầu cộng, bị tình nghi phạm tội nghiêm trọng và đã bị đình chỉ công tác chờ điều tra. Nhưng phía Bắc Kinh phủ nhận thông tin truyền thông Anh, nói rằng Bộ trưởng Quốc phòng Đổng Quân (Dong Jun) không bị điều tra về tội tham nhũng.
Ngoại giới phân tích rằng sự kiện ông Miêu Hoa, người từng là thân tín của nhà lãnh đạo Tầu cộng Tập Cận Bình, bị đình chỉ, cho thấy sức mạnh quân đội của ông Tập bị suy yếu. Cuộc điều tra về Bộ trưởng Quốc phòng Đổng Quân có liên quan đến Miêu Hoa. Việc liên tiếp 3 Bộ trưởng quốc phòng Tầu cộng gặp rắc rối lớn trong thời gian gần đây càng làm nổi bật những thách thức mà ông Tập có thể gặp phải trong kế hoạch xâm chiếm Đài Loan vào năm 2027.

Theo nguồn tin không chính thức không thuộc cầm quyền Tầu cộng, những người yêu cầu được giấu tên vì lý do an toàn, sau cuộc thanh trừng Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trương Hựu Hiệp và Ủy viên Quân ủy Trung ương Lưu Chấn Lập, người đồng thời đứng đầu Bộ Tham mưu Liên hợp (cơ quan kế thừa Bộ Tổng Tham mưu trước cải cách quân đội năm 2016).
Các nguồn tin thân cận với các quan chức cấp cao của ĐCSTQ nói với The Epoch Times rằng hai ông này đã bị bí mật giam giữ và đặt trong tình trạng biệt lập hoàn toàn tại một địa điểm được canh phòng nghiêm ngặt ở quận Xương Bình, Bắc Kinh.

Nhiều nguồn tin cho biết đánh giá chính trị sơ bộ đối với hai ông này, không tập trung vào các vi phạm kỷ luật hay pháp luật thông thường, mà xoay quanh cáo buộc rằng họ tìm cách “chia rẽ Quân ủy Trung ương” — một tội danh trực tiếp thách thức Chủ tịch Quân ủy Trung ương và quyền chỉ huy tối cao của quân đội.

Trong bối cảnh của CCP, một cáo buộc như vậy đẩy vụ việc lên cấp độ chính trị cao nhất có thể.
Chủ tịch Quân ủy Trung ương hiện nay là lãnh đạo Tầu Tập Cận Bình.
Dấu hiệu của cuộc thanh trừng
Trong nội bộ CCP, những cáo buộc như “chia rẽ Đảng” hoặc “chia rẽ ban lãnh đạo trung ương” là cực kỳ hiếm hoi và chỉ dành cho những nhân vật bị coi là mối đe dọa thực chất đối với cấu trúc quyền lực cốt lõi. Những nhãn mác này thường không được nêu rõ trong các văn kiện công khai, nhưng lại mang sức nặng quyết định trong nội bộ. Ý nghĩa chính trị thực sự thường chỉ trở nên rõ ràng qua cách mà chế độ xử lý vụ việc sau đó.

Cách CCP đối xử với cựu Tổng Bí thư Triệu Tử Dương sau năm 1989, là một tiền lệ lịch sử cho kiểu phán xét chính trị mờ ám nhưng có hậu quả sâu rộng này. Ông Triệu Tử Dương từng được xem là một lãnh đạo cải cách trong CCP trước Thảm sát Quảng trường Thiên An Môn năm 1989, nhưng ông đã bị cách chức và quản thúc tại gia ngay trong năm đó cho đến khi qua đời vào năm 2005
Quân đội Tầu cộng được đặt trong tình trạng báo động cao
Một nguồn tin nội bộ quân đội Tầu cộng am hiểu tình hình nói với The Epoch Times rằng cách xử lý đối với Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập đã gây chấn động khắp PLA.

Theo nguồn tin này, các sĩ quan trung và cao cấp tại nhiều đơn vị đã được lệnh "cấm quân", hủy nghỉ phép, dừng các kế hoạch di chuyển, và luôn trong trạng thái sẵn sàng. Đồng thời, hệ thống chỉ huy và tuyên truyền của quân đội cũng bị siết chặt, tạo ra bầu không khí căng thẳng cao độ.

Trương nằm ở tầm ảnh hưởng đặc biệt của ông ta trong quân đội. Là một cựu chiến binh của Chiến tranh Việt Nam – Tầu cộng năm 1979, Trương đã dành hàng chục năm để xây dựng các mạng lưới cá nhân dựa trên kinh nghiệm và thâm niên chung hơn là chỉ dựa vào quyền lực thể chế. Loại “quyền lực dựa trên uy tín” đó vẫn tồn tại ngay cả sau khi Tập củng cố quyền kiểm soát lực lượng vũ trang. Như vậy Trương là 1 trong những tướng linh hiếm hoi của Tầu cộng có kinh nghiêm chiến đấu trong thực chiến!

Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) có trụ sở ở Washington, gần đây đã đưa ra một báo cáo cho biết rằng năm 2025 sẽ đánh dấu 20 năm Trung Quốc ban hành Luật Chống ly khai và ĐCSTQ có thể sửa đổi luật vào thời điểm đó để cung cấp cơ sở pháp lý cho việc xâm chiếm Đài Loan. Mới đây, sau khi Bắc Kinh công bố cuộc tập trận quân sự “Liên hợp lợi kiếm 2024B” (“United Sword-2024B”) quanh Đài Loan, Tập Cận Bình đã tới tỉnh Phúc Kiến và nói về hội nhập xuyên eo biển.

Có nhiều phân tích từ ngoại giới cho rằng ông Tập đang tăng cường chuẩn bị tấn công Đài Loan. Vào tháng 2 năm ngoái, Giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ CIA – ông William Burns – cho biết ông Tập Cận Bình đã ra lệnh cho quân đội chuẩn bị tấn công Đài Loan vào năm 2027, nhưng chưa quyết định thời điểm xâm lược.
Tập nhất quyết muốn hoàn thành một việc lớn, đó là thôn tính Đài Loan. Nguyên nhân ông có thể mở cuộc xâm lược Đài Loan chủ yếu dựa vào hai quân chủng lớn là Lực lượng Hoả tiễn và Hải quân. Tuy nhiên, có một hiện tượng rất thú vị, đó là khi ông Tập nắm quyền lực trong tay, ông lo ngại rằng Lực lượng hoả tiễn sẽ đe dọa vị trí quyền lực của mình, vì vậy ông đã thanh trừng quy mô lớn đối với lực lượng này. Không ngờ, do vấn đề quyền lực của chính mình, các đối thủ chính trị của ông đã lên nắm quyền, và lại tiếp tục thanh trừng những người thân tín và cốt cán của ông Tập, đặc biệt là trong hệ thống Hải quân.
Các tướng lĩnh cấp cao lần lượt ngã ngựa, kế hoạch xâm chiếm Đài Loan vào năm 2027 của Tập còn có thể thực hiện hay đang bị "bể dĩa"
Như vậy “Sau hai đợt thanh trừng này, tôi cho rằng sức mạnh của hai quân chủng này cốt lõi có thể không đủ khả năng để chuẩn bị cho cuộc tấn công Đài Loan trước năm 2027”, nói khác đi chuyện dánh chiếm Đài Loan theo ý muốn của Tập đã bể kế hoạch vì không còn có sự hiệp nhất đoàn kết quân - dân - chính!!!!


Cong Hinh Pham

Wednesday, January 28, 2026

THẮNG LÀM VUA THUA LÀM GIẶC!

Xi - Zhang diệt nhau đứa nào chết!

Những ngày gần đây một cơn bão ngầm khủng đã xẩy tại hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của quân đội Tầu cộng (PLA) đang trong tình trạng khủng khoang rất nghiem trọng.
Vụ thanh trừng vị tướng quân đội cấp cao nhất của Tầu cộng, Trương Hựu Hiệp, Ủy viên Bộ Chính trị, cùng một tướng quân đội cấp cao khác là ông Lưu Chấn Lập, Ủy viên Quân ủy Trung ương, vào cuối tuần rồi đã đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về nguyên nhân dẫn đến cuộc đấu đá quyền lực trong giới tinh hoa nước này.
Ông Trương Hựu Hiệp, 75 tuổi, là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương (CMC) - cơ quan của Đảng Cộng sản Tầu cộng do độc chủ Tập đứng đầu, kiểm soát cả lực lượng quân đội.
CMC, thường gồm khoảng bảy người, nay chỉ còn lại hai thành viên - Tập Cận Bình và tướng Trương Thăng Dân, một điều mà các nhà quan sát nói là chưa từng có tiền lệ.
Tất cả những người khác đã bị hạ bệ trong chiến dịch "chống tham nhũng" sau các đợt bắt giữ trước đó.
Các gia tộc đỏ đang dấu đá chiếm quyền kiểm soát Tầu quốc!
Phần I: Các “gia tộc đỏ” sẽ chọn phe ra sao?
Cuộc đối đầu quyền lực giữa Tập Cận Bình và Trương Hựu Hiệp đã trở thành màn sinh tử quyết liệt, cân sức và nguy hiểm bậc nhất trong lịch sử nội bộ ĐCSTQ kể từ khi chế độ này được thành lập. Kết cục của nó không chỉ định hình tương lai chính trị Tầu cộng, mà thậm chí có thể trở thành giọt nước tràn ly làm sụp đổ toàn bộ cấu trúc quyền lực hiện nay của cộng đảng Tầu.
Chính vì vậy, từng diễn biến của cuộc đấu này đều cần được theo dõi sát sao, và mọi phán đoán đều phải điều chỉnh linh hoạt theo thực tế đang thay đổi từng ngày.
Tờ Wall Street Journal, thông qua các kênh truyền thông Đảng ở hải ngoại, đã chính thức gán cho Trương Hựu Hiệp tội danh “phản bội - đầu hàng – kẻ thù” – chiếc mũ quen thuộc mà nhiều ngưởi từng bị chụp mũ trong quá khứ nhất là cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ và minh bạch kinh tế tài chính của phong trào sinh viên học sinh gay ra cuộc thảm sát đẫm máu tai Thiên An Môn 1989.
Điều này cho thấy hai bên đã xé toang mọi lớp ngụy trang, cuộc chơi sinh tử “được ăn cả, ngã về không” chính thức bắt đầu.
Dư luận từng nhấn mạnh: lần này hoàn toàn khác với những đợt thanh trừng tướng lĩnh trước đây của Tập Cận Bình. Trước kia là “bắt gà con”, còn lần này là đâm lê đối đầu. Hai bên đều đã vào thế lưng dựa vực sâu, sẽ tung ra mọi lá bài có trong tay. Vì vậy, cuộc quyết đấu này mới chỉ ở hồi mở màn, phía trước còn vô số biến số, và hươu chết về tay ai vẫn chưa thể kết luận.
Những yếu tố then chốt quyết định cục diện Xi =/=Zhang
Bao gồm nhưng không giới hạn ở:
- Các gia tộc đỏ sẽ đứng về phía nào
- Ai thực sự kiểm soát súng đạn
- Dân ý cuối cùng nghiêng về bên nào
- Cục diện quốc tế biến động ra sao
- Và lựa chọn cuối cùng của Tổng thống Trump
Trong phần này, trước hết cần bàn về câu hỏi căn bản nhất: các gia tộc đỏ sẽ chọn phe thế nào?
Trên thực tế, Tầu cộng vẫn là một nhà nước do gia tộc đỏ kiểm soát. Những người khác, về bản chất, chỉ là nhân vật phụ. “Gia tộc đỏ” ở đây là các gia đình công thần thế hệ đầu lập quốc; các gia đình lãnh đạo các đời sau chỉ có thể xem là xếp sau.
Dưới đây là 10 gia tộc đỏ vẫn còn thực lực đáng kể (không tính gia tộc họ Tập):
1. Gia tộc Đặng Tiểu Bình
- Đại diện: Đặng Phác Phương
- Thực trạng: Ảnh hưởng suy giảm mạnh, nhưng uy thế “lão đại đỏ” vẫn còn dư âm
- Khả năng: Bất mãn với tập quyền cực đoan của Tập? Có âm thầm ủng hộ lực lượng phản Tập?
2. Gia tộc Trần Vân
- Đầu tàu: Trần Nguyên
- Thực trạng: Kiểm soát khối tài sản quốc khố khổng lồ, đại diện phe bảo thủ
- Khả năng: Khi kinh tế đứng bên bờ sụp đổ, lợi ích bị đụng chạm, liệu có quay xe?
3. Gia tộc Diệp Kiếm Anh
- Nhân vật then chốt: Diệp Tuyển Liêm
- Thực trạng: Quân đội – tình báo – “thái tử đỏ quân phương”
- Khả năng: Cùng hệ thống quân đội với Trương Hựu Hiệp, liệu có phản ứng trước đại thanh trừng?
4. Gia tộc Giang Trạch Dân
- Đại diện: Giang Miên Hằng
- Thực trạng: Nắm viễn thông, tài lực cực lớn, tàn dư “bè phái Thượng Hải”
- Khả năng: Có phản công bằng tài sản và hồ sơ nhạy cảm?
5. Gia tộc Vương Chấn
- Đầu tàu: Vương Chi
- Thực trạng: Đế chế quân công – vũ khí, gắn bó chặt với phe Giang
- Khả năng: Gia nhập liên minh phản Tập?
6. Gia tộc Diêu Y Lâm
- Nhân vật trung tâm: Vương Kỳ Sơn
- Thực trạng: Từng là đồng minh chống tham nhũng của Tập, nay bị gạt ra rìa
- Khả năng: Sự im lặng của Vương Kỳ Sơn là biến số lớn nhất – có tái xuất?
7. Gia tộc Tăng Khánh Hồng
- Đại diện: Tăng Khánh Hồng
- Thực trạng: “Trùm” Thượng Hải, kiểm soát mạng lưới tình báo, bị đàn áp nặng
- Khả năng: Tận dụng ảnh hưởng hải ngoại để lập mặt trận phản Tập?
8. Gia tộc Hồ Cẩm Đào
- Thực trạng: Hồ Cẩm Đào đã cao tuổi, nhưng “Đoàn phái” còn đông đảo
- Khả năng: Hồ Xuân Hoa hoặc tàn dư Đoàn phái phản công?
9. Gia tộc Ôn Gia Bảo
- Thực trạng: Hình ảnh tương đối tốt, gia tộc kinh doanh lớn
- Khả năng: Đóng vai “người phát ngôn dân ý” gây sức ép chính trị?
10. Gia tộc Lý Bằng
- Đại diện: Lý Tiểu Lâm
- Thực trạng: Đế chế điện lực, bị Tập đánh cho tơi tả
- Khả năng: Có tìm cơ hội trả đũa?
Lập trường của các gia tộc đỏ có ảnh hưởng, nhưng không mang tính quyết định tuyệt đối. Trong điều kiện chưa thấy rõ cửa thắng, đa số sẽ chọn tự bảo toàn và giả chết. Tuy nhiên, không loại trừ khả năng xuất hiện nhân tố hắc mã – ví dụ hậu duệ Lưu Thiếu Kỳ, hoặc con cháu Hồ–Triệu xuất hiện nhân vật có khí phách kiểu “Hạng Vũ”.
Tóm lại, đây là một cuộc đối đầu thực sự, chứ không phải thanh trừng một chiều. Tình thế có thể đảo ngược bất cứ lúc nào.
Đang rộ tin Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trương Hựu Hiệp, cùng Ủy viên Quân ủy Trung ương, Tham mưu trưởng Bộ Tham mưu Liên hợp Quân ủy Trung ương Lưu Chấn Lập bị nghi ngờ vi phạm kỷ luật và pháp luật nghiêm trọng.
Dẫu được ẩn dưới những ngôn ngữ chính trị nhưng giới quan sát đều hiểu rằng, sự nghiệp chính trị của Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập đến đây là kết thúc, có thể trở về con số không, thậm chí là âm.
Về mối quan hệ giữa Tập Cận Bình (1953) và Trương Hựu Hiệp (1950) là một liên minh quyền lực vừa gắn bó vừa tiềm ẩn căng thẳng, phản ánh rất rõ cách Tập kiểm soát quân đội Tầu cộng (PLA).
Giai đoạn “đồng minh chiến lược” (2012–2017), khi Tập mới lên nắm quyền rất cần nhau để củng cố quyền lực. Cũng như Tập, Trương Hựu Hiệp là “thái tử đỏ” thứ thiệt. Cha là Trương Tông Tân, tướng khai quốc. Bản thân Trương từng tham chiến trong cuộc chiến tranh biên giới với Việt Nam (1979), có uy tín thực chiến hiếm hoi.
Khi Tập Cận Bình lên nắm quyền (2012), PLA vẫn chịu ảnh hưởng mạnh của Từ Tài Hậu, Quách Bá Hùng, đều là những vị có khả năng thao túng quân đội. Tập cần Trương làm điểm tựa để phá “quân đội phe cánh”, mở chiến dịch “chống tham nhũng”. Trong giai đoạn này, Trương là người của Tập, giúp Tập “đánh dọn sân”.
Đỉnh cao quyền lực của Trương nằm trong nhiệm kỳ 2 của Tập (2017–2022). Trương là trụ cột quân sự số 2 ở TQ. Trương được đưa vào Quân ủy Trung ương và là Phó Chủ tịch, phụ trách trang bị, công nghiệp quốc phòng, hiện đại hóa PLA. Trương trở thành nhân vật số 2, chỉ sau Tập. Nhưng cũng từ đây, vấn đề bắt đầu nảy sinh khi Trương quá “độc lập”, có mạng lưới riêng trong quân giới – hậu cần – công nghiệp quốc phòng.
Cha của Trương Hựu Hiệp là một đồng chí cách mạng của cha Tập Cận Bình. Tướng Trương có mối quan hệ lâu năm với ông Tập, và việc họ từng được coi là đồng minh thân cận trước những biến động gần đây có thể khiến tình hình tồi tệ hơn, bởi nảy sinh cảm giác rằng không ai được an toàn.
Trong khi Tập ngày càng đa nghi, muốn cá nhân hóa tuyệt đối quyền kiểm soát quân đội. Liên minh bắt đầu chuyển sang trạng thái cảnh giác lẫn nhau. Cần phải nói thêm, về bản chất chính trị, Tập là nhà lãnh đạo độc tài, cá nhân hóa quyền lực, nhưng không phải kiểu độc tài cảm tính, mà là độc tài có tính hệ thống, chiến lược và ý thức lịch sử rất rõ. Điều này giải thích vì sao Tập bắt tay vào thanh trừng ngầm, siết chặt, Trương bị “cô lập mềm”.
Theo nhiều nguồn tin không chính thức, rộ tin Hồ Cẩm Đào đã bị chết ngày 24/1/26 do bị thanh trừng và tiêu diệt vì đứng sau vụ âm mưu đảo chính dưới vỏ bọc y tế và quân đội vũ trang với xe tăng thiết giáp đang tín về bao vây thủ phủ Bách Kinh chưa rõ của phe nào Xi hay Zhang, và với mục đích gì!!!!?
Dưới chế độ dộc tài chuyến chế loại tin này đều đươc bưng bit kỹ lưỡng! Phải chờ xem cái "đại cục" ngả ngũ!!!!

Sunday, January 25, 2026

PHẦN THƯỞNG CHO SỰ PHẢN PHÚC!

TT DONALD J TRUMP SẼ ÁP THUẾ BIỂU 100% (TARIFF) CHO TẤT CẢ HÀNG HÓA CANADA NẾU KÝ THỎA HIỆP THƯƠNG MẠI VỚI GIÁN TẦU CỘNG

Tổng thống Donald Trump hôm thứ Bảy 24/1 tuyên bố có thể ký áp thuế suất100% đối với toàn bộ hàng hóa Canada nếu Ottawa thúc đẩy thỏa thuận thương mại với Tầu cộng. Trên Truth Social, ông cảnh báo Canada sẽ “lập tức” bị đánh thuế nếu ký kết với Bắc Kinh, cho rằng điều này biến Canada thành “cửa trung chuyển” cho Tầu cộng vào thị trường Mỹ.
Trước đó, Canada và Tầu cộng đạt thỏa thuận nguyên tắc nhằm giảm thuế và mở rộng tiếp cận thị trường, trong đó Tầu cộng dự kiến hạ thuế với một số nông sản Canada, còn Canada giảm thuế cho hạn ngạch xe điện Tầu cộng. Nhiều điều khoản có thể có hiệu lực từ tháng 3, vẫn chưa rõ tuyên bố của ông Trump áp dụng ngay hay gắn với mốc thời gian này.
Giới chuyên gia cảnh báo nếu Mỹ thực sự áp thuế 100%, lạm phát tại Mỹ sẽ tăng mạnh, do Canada là nguồn cung lớn về dầu thô, ô tô và linh kiện. Một số ý kiến cho rằng khả năng Washington thực thi biện pháp cực đoan này là thấp, nhất là với các mặt hàng năng lượng.
Trước đó, Mr. Trump từng dùng thuế quan làm đòn bẩy đối ngoại, bao gồm các động thái gây sức ép với châu Âu liên quan đến Greenland, dù sau đó đã hạ giọng.
Nếu Tổng thống Donald Trump thực sự áp thuế quan 100% lên toàn bộ hàng hóa Canada, nền kinh tế Canada sẽ đối mặt với một cú sốc cực lớn, mang tính hệ thống, thậm chí có thể đẩy đất nước này vào suy thoái sâu. Điều đó không phải là cường điệu, mà là hệ quả trực tiếp từ cấu trúc kinh tế của Canada qua những điểm quan trọng phái có!.
Điểm 1: Canada phụ thuộc sống còn vào thị trường Mỹ.
Gần 75% kim ngạch xuất khẩu của Canada đổ vào Mỹ. Không có thị trường nào khác có thể thay thế trong ngắn hạn. Khi hàng hóa bị đánh thuế 100%, phần lớn doanh nghiệp Canada mất hoàn toàn khả năng cạnh tranh, đặc biệt ở các ngành chủ lực như năng lượng, ô tô, linh kiện, gỗ, thép và nông sản. Hệ quả kéo theo là đóng cửa nhà máy, sa thải hàng loạt, và sụt giảm đầu tư nghiêm trọng.
Điểm 2: Đồng CAD sẽ lao dốc, lạm phát bùng nổ.
Thuế quan cao sẽ khiến xuất khẩu sụp đổ, dòng USD vào Canada suy giảm, đồng tiền mất giá mạnh. Trong khi đó, Canada vẫn phải nhập khẩu khối lượng lớn hàng tiêu dùng, máy móc, công nghệ — giá cả trong nước sẽ tăng vọt. Người dân chịu thiệt trực tiếp, sức mua co rút, kinh tế càng suy yếu.
Điểm 3: chuỗi cung ứng Bắc Mỹ bị phá vỡ — và Canada chịu đòn nặng hơn.
Mỹ có quy mô và khả năng xoay chuyển thị trường tốt hơn nhiều. Canada thì không. Trong các chuỗi sản xuất tích hợp (đặc biệt là ô tô và năng lượng), khi Mỹ “đóng cửa”, Canada là bên không có cửa thoát. Điều này có thể gây tổn thất lâu dài, không chỉ nhất thời.
Điểm 4: Không còn niềm tin chiến lược từ Washington.
Việc Canada xích lại gần Tầu cộng trong bối cảnh cạnh tranh địa chiến lược gay gắt là một sai lầm chiến lược. Đối với Mỹ, đây không chỉ là thương mại, mà là vấn đề an ninh quốc gia và chuỗi cung ứng chiến lược. Khi đã mất niềm tin, rất khó để khôi phục — dù sau này có đổi chính sách.
Vì những lý do đó, Canada cần phải thẳng thắn chấp nhận:
Thủ tướng Canada nên từ chức trước khi phá hỏng quan hệ sống còn với Mỹ và đẩy nền kinh tế Canada đến bờ sụp đổ hay sẽ khồn đốn vì sắc thuế 100% trê tất cả mọi hàng hóa.
Khi được hỏi vì sao Tổng thống Trump lại áp thuế nặng đối với Canada, Bộ Trưởng Bessent đã đảo ngược lập luận và chỉ rõ rằng Thủ tướng Canada Mark Carney mới là người tạo ra vấn đề. Ông cho biết Canada đã quay lại nới lỏng các mức thuế chuyên ngành đối với hàng hóa Tầu cộng, trong khi thị trường Hoa Kỳ và Canada có mức độ hội nhập cực kỳ cao, khiến rủi ro lan truyền là không thể xem nhẹ.
Theo Bộ Trưởng Bessent, việc Canada hạ thuế xe điện Tầu cộng từ mức 100% xuống chỉ còn 6% là một ví dụ điển hình. Trong thực tế sản xuất Bắc Mỹ, hàng hóa có thể qua lại biên giới nhiều lần trong cùng một chuỗi chế tạo. Điều này đồng nghĩa với việc hàng Tầu cộng giá rẻ có thể thâm nhập thị trường Hoa Kỳ thông qua Canada nếu không có hàng rào phòng vệ rõ ràng.
Ông Bessent nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ không thể cho phép Canada trở thành một khe hở để Tầu cộng tuồn hàng hóa vào Hoa Kỳ. Lập trường này, theo ông, hoàn toàn phù hợp với tinh thần của Hiệp định USMCA, vốn được thiết kế để bảo vệ chuỗi cung ứng khu vực và sẽ được tái thương lượng trong mùa Hè sắp tới.
Bộ Trưởng Tài Chánh Hoa Kỳ cũng bày tỏ nghi ngờ về định hướng của Thủ tướng Carney, cho rằng những hành động gần đây của ông mang nặng tính trình diễn với giới "toàn nhà cầu hóa" tại Davos hơn là phục vụ quyền lợi thiết thân của người dân Canada. Theo ông Bessent, chính sách này không chỉ gây tổn hại cho Canada mà còn trực tiếp đe dọa an ninh kinh tế của Hoa Kỳ.
Từ phía Tổng thống Trump, thông điệp được truyền tải nhất quán là Hoa Kỳ sẽ bảo vệ thị trường nội địa và chuỗi cung ứng Bắc Mỹ bằng các biện pháp thực chất, kể cả áp thuế mạnh tay nếu cần thiết. Bạch Ốc cho rằng đây không phải là trừng phạt đồng minh, mà là cưỡng hành trách nhiệm chiến lược trong một liên minh kinh tế gắn bó sâu sắc.
Những phát biểu của Bộ Trưởng Bessent đã làm rõ lập trường của chính quyền Tổng thống Trump rằng vấn đề cốt lõi không phải là thương mại song phương, mà là rủi ro chiến lược từ Tầu cộng. Trong bối cảnh đó, Canada đang bị đặt trước một lựa chọn khó khăn nhưng rõ ràng giữa việc duy trì sự phối hợp chặt chẽ với Hoa Kỳ hoặc tiếp tục theo đuổi các chính sách với Tầu cộng và chấp nhận hệ quả kinh tế nặng nề.
Bộ Trưởng Tài Chánh Hoa Kỳ Scott Bessent đã dứt khoát bác bỏ cách đặt vấn đề “chiến tranh thương mại” của truyền thông khi nói về lập trường cứng rắn của Tổng thống Trump đối với Canada.
Đây không còn là bất đồng chính sách thông thường, mà là một canh bạc nguy hiểm với tương lai quốc gia. Quan hệ Mỹ–Canada là trụ cột kinh tế, an ninh và địa chính trị của Canada trong hàng thập kỷ. Không một nhà lãnh đạo nào có quyền đem trụ cột đó ra đánh đổi vì những tính toán ngắn hạn hoặc ảo tưởng “cân bằng” giữa Washington và Bắc Kinh.
Nếu Canada không sớm qui thuận sửa chữa, cái kinh tế Canada sẽ rất khốn đốn!

Cong Hinh Pham

Saturday, January 17, 2026

UY LỰC NGA ĐẾ CHỈ CÒN CÁI MỒM LA LỐI

NGA ĐẾ CHỈ CÒN CÁI MỒM LA LỐI LẤY "LE" HỘT NHÂN NỔ TO NHƯ ORESHNIK RƠI NGAY BỆ PHÓNG
Sự bảo kê của Putin cho các chuyên chế lưu manh gục mặt xuống bùn sau chiến dịch quân sự xâm lược giết người cướp đất 22/2/22
Từ Syria đến Venezuela, Putin đã hứa hẹn quá nhiều nhưng thực hiện quá ít hay nói đúng là không có hoặc không còn năng lực bảo kê hay nói lịch sự hơn là "cường quốc" không cò sức để bảo trợ cho những bè đảng độc tài chuyên chế để sống còn!!
Từ khi Hoa Kỳ thực hiện một hành động quân sự chớp nhoáng chống lại Venezuela,” ngay tại dinh thự Maduro!
Bộ Ngoại giao Nga chỉ viết vào ngày 3 tháng 1 sau diễn biến, khi tin tức về chiến dịch của Mỹ nhắm vào nhiều cơ sở quân sự của Venezuela được công bố. “Diễn biến này vô cùng đáng lo ngại và đáng bị lên án.” Khi Nhà Trắng xác nhận rằng lực lượng đặc nhiệm Mỹ đã bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro và vợ ông, Cilia Flores, và đưa họ đến New York để xét xử về tội buôn bán ma túy và các tội danh khác, Bộ Ngoại giao Nga tuyên bố rằng “chúng tôi mạnh mẽ kêu gọi giới lãnh đạo Mỹ xem xét lại lập trường của họ và thả tổng thống được bầu cử hợp pháp của một quốc gia có chủ quyền và vợ ông ta.”
Ngoài tuyên bố này, Moscow không làm gì đáng kể để giúp đỡ chế độ mà trước đây họ từng gọi là đối tác chiến lược quan trọng ở Mỹ Latinh. Chỉ mới bảy tháng trước, vào tháng Năm, Maduro và Tổng thống Nga Vladimir Putin đã gặp nhau tại Điện Kremlin để ký một hiệp ước về quan hệ đối tác và hợp tác chiến lược, trong đó nêu rõ Nga và Venezuela sẽ tăng cường quan hệ quân sự và củng cố khả năng tự vệ trước các thế lực thù địch bên ngoài. Tuy nhiên, người Nga đã không cảnh báo Maduro về chiến dịch của Mỹ hoặc bảo vệ ông trong cuộc đột kích; thay vào đó, họ chỉ đứng ngoài cuộc.
Sự bất lực của Điện Kremlin ở Venezuela theo một mô hình quen thuộc đã được thể hiện kể từ cuộc xâm lược toàn diện của Nga vào Ukraine bốn năm trước. Mải mê trong cuộc chiến kéo dài chống lại Kyiv, Moscow có rất ít nguồn lực để hỗ trợ các đối tác độc tài của mình.
Năm 2024, người Nga đã đứng ngoài cuộc khi chế độ của đồng minh lâu năm Bashar al-Assad sụp đổ ở Syria. Mùa hè năm ngoái, để đáp trả các cuộc tấn công của Mỹ và Israel nhằm vào Iran, một đối tác chiến lược khác, người Nga đã đề nghị làm trung gian hòa giải giữa các bên tham chiến nhưng không thể cung cấp thông tin tình báo hữu ích hoặc thiết bị phòng không có thể tạo ra sự khác biệt. Trong trường hợp của Venezuela, Moscow thậm chí còn làm được ít hơn chẳng làm được gì như những gì họ đã làm cho Damascus và Tehran trước đó.
Đối với Putin, cú sốc từ sự sụp đổ của Maduro đặc biệt là sự nhục nhã thảm hại. Mặc dù Venezuela từ lâu đã là gánh nặng cho ngân sách cầm quyền Nga do các khoản vay không thể thu hồi và các dự án dầu mỏ thua lỗ, nhưng ít nhất quốc gia này cũng mang lại một điểm tự hào nhất định: Moscow có thể tuyên bố đã giành được chỗ đứng ở sân sau của Hoa Kỳ.
Đối với các chế độ độc tài từ Myanmar đến Nicaragua, Điện Kremlin đã thúc đẩy luận điểm rằng Nga là một lá chắn mạnh mẽ chống lại một Hoa Kỳ hống hách. Việc lật đổ Maduro không chỉ khiến luận điệu này trở nên rỗng tuếch; nó còn nhấn mạnh thực tế rằng Venezuela chưa bao giờ là mục tiêu mà Moscow có thể đánh mất.
Năm 2000, Putin và Tt Venezuela Hugo Chávez, cả hai đều mới đắc cử, đã gặp nhau lần đầu tiên trong một phiên họp của Đại hội đồng Liên Hợp Quốc tại New York. Tuy nhiên, mối quan hệ giữa Caracas và Moscow vẫn chủ yếu mang tính giao dịch và thực dụng—chứ không phải ý thức hệ—trong gần một thập kỷ. Khi Chávez bắt đầu theo đuổi đường lối dân túy, chống Mỹ, ông đang dư dả lợi nhuận từ dầu mỏ trong bối cảnh giá năng lượng toàn cầu tăng cao và đã mua vũ khí của Nga để thay thế trang thiết bị cũ kỹ của Mỹ do những người tiền nhiệm của ông mua. Điện Kremlin, mặc dù chưa cam kết về mặt tư tưởng đối đầu với phương Tây, đã lợi dụng chủ nghĩa chống Mỹ của Chávez để phát triển một thị trường vũ khí mới.
Mối quan hệ này càng sâu sắc hơn sau cuộc chiến tranh 5 ngày của Nga chống lại Georgia vào tháng 8 năm 2008, và bắt đầu chuyển sang hướng tư tưởng với sự thù địch chung đối với bá quyền của Mỹ. Moscow muốn các đối tác trên khắp thế giới công nhận các vùng ly khai Abkhazia và Nam Ossetia là các quốc gia độc lập và đã cử các quan chức cấp cao đến thuyết phục họ. Những nỗ lực ban đầu đã thất bại; quốc gia duy nhất đứng về phía Moscow ngay sau chiến tranh là Nicaragua, dưới thời Tổng thống Daniel Ortega. Nhưng sau đó, vào tháng 9 năm 2009, trong một chuyến thăm cấp nhà nước tới Moscow, Chávez tuyên bố rằng Venezuela cũng sẽ công nhận Abkhazia và Nam Ossetia. Đây chủ yếu là một thỏa thuận mang tính giao dịch, nhưng nó bắt đầu làm thay đổi cách tiếp cận của Điện Kremlin đối với Venezuela, không còn chỉ đơn thuần là chủ nghĩa thực dụng. Trong vòng vài ngày, Nga đã mở một hạn mức tín dụng trị giá 2,2 tỷ đô la cho Caracas để mua thiết bị quân sự của Nga, bất chấp việc chính quyền Venezuela có đủ doanh thu từ dầu mỏ để thanh toán bằng tiền mặt. Điện Kremlin cũng tuyên bố các khoản đầu tư lớn vào dầu mỏ Venezuela bởi một tập đoàn gồm năm công ty dầu mỏ lớn nhất của Nga. Ông Chávez gần đây đã quốc hữu hóa tài sản của hai công ty năng lượng của Mỹ, ExxonMobil và ConocoPhillips, và đang rất cần các đối tác kỹ thuật và đầu tư mới để phát triển các dự án đầy thách thức.
Moscow cũng ra tín hiệu rằng họ sẽ đầu tư vào nhiều dự án công nghiệp, cơ sở hạ tầng và xã hội khác nhau ở Venezuela, điều này sẽ giúp ông Chávez tăng cường sự nổi tiếng của mình và củng cố quyền lực của mình, vốn đã trở nên độc đoán hơn qua nhiều năm. Mặc dù chủ nghĩa chống Mỹ ngày càng trở thành động lực rõ rệt đằng sau mối quan hệ đối tác này, Moscow vẫn theo đuổi lợi ích riêng hợp lý của mình; sau một thời gian ngắn giảm sút sau cuộc Đại suy thoái năm 2008, giá dầu lại tăng lên, và các khoản đầu tư và cho vay của Nga dường như có thể phục hồi.
Điện Kremlin không thể giúp các đối tác độc tài của mình giải quyết những điểm yếu của chế độ họ.
Trong bốn năm qua, khả năng ảnh hưởng đến các sự kiện toàn cầu của Moscow đã bị suy nhược hơn nữa. Khi nguồn lực của đất nước bị tiêu hao bởi cái hố không đáy của cuộc chiến thất bại ở Ukraine. Cuộc chiến dù đã khiến chế độ Putin trở nên kiên quyết chuyên quyền hơn với nội bộ, vì cầm quyền đã dập tắt hầu hết mọi sự bất đồng chính kiến, nhưng nó cũng đã chuyển hướng tất cả thiết bị quân sự, nhân sự, tiền bạc và sự chú ý mà về lý thuyết có thể được sử dụng để hỗ trợ những người chuyên quyền như Maduro không còn có thể.
Cuối cùng, Nga sẽ bù đắp cho điểm yếu của mình với tư cách là một đối tác bằng cách quay trở lại thế mạnh quen thuộc của mình với vai trò chỉ còn là kẻ phá hoại hay dồng lõa với những kẻ ngấm ngầm phá hoại trật tự chính trị và an ninh thế giới như Tầu cộng chảng hạn!.
Sự bảo kê chuyên chế của Nga đế của Pu thành tàu hũ rữa! Bashar Syria đào tẩu Maduro Venezuela bị còng Khamenei sắp bi dân Iran xử tử
Nga ngày nay chỉ là con gấu hỗn cụp đuôi hay chỉ là con hổ giấy!
Còn lại là Nga đế, chỉ là một nước chuyên chế nhà bảo kê đồng lõa lưu manh Độc tài tồi tệ với những cam kết hổ giấy yểm thế nhất thế giới

RẤT KHÓ ĐOÁN CHO "CƠN CUỒNG NÔ OAI HÙNG" (Epic Fury)

KHAI MỞ CHIẾN TRANH MÊNH MÔNG ĐẦY HỎA MÙ CÁCH PHÁT NGÔN MẬP MỜ HÓM HỈNH TT TRUMP TUYÊN BỐ CHIẾN TRANH SẮP KẾT THÚC KHI VẪN NÓI CHƯA TẤN CÔNG...